Counter
Bất Tử Thần Long



     Hồi 5(a)


Long Phi đưa mắt nhìn, bước chân lập tức chững lại chỉ nghe Quách Ngọc Hà đứng cạnh nói thật khẽ:
- Sư phụ lão nhân gia e đã ...
Chưa dứt lời bỗng Long Phi hét lớn:
- Sư phụ ...
Song chưởng cùng vung lên, đánh bung cánh cửa đóng chặt của ngôi nhà trúc, nhanh như chớp lao vào.
Thạch Trầm vừa lướt tới, bất giác hoảng hốt kêu lên:
- Đại ca ...
Hai tay xoải ra cũng định theo sau lao vào, Quách Ngọc Hà vội nắm lấy tay áo chàng và nói:
- Chờ một lát.
- Chờ gì nữa, chả lẽ đại ca gặp nguy hiểm thì đại tẩu không vào hay sao ?
Giọng nói Vương Tố Tố có vẻ tức giận, chẳng thèm nhìn ngó đến Quách Ngọc Hà, lao vút vào trong nhà trúc
...
Gió núi từ khe vách lùa vào thổi tung mái tóc rậm dầy của Long Phi, y ngơ ngẩn đứng tại cửa, trong nhà
trống hoác không một bóng người, nhưng điều kỳ lạ là lại có nắm hạt minh châu, bốn lớp cửa ngõ, ba bãi
máu, hai dấu chân người và một chiếc bồ đoàn.
Năm hạt minh châu thẳng hàng khẩn trên nóc nhà bằng trúc xanh, bốn lớp cửa nhỏ khác nhau, hai người
khó thể sóng vai vào cùng một lúc, hai bên đều có một cánh cửa to hơn, cánh cửa to nhất nằm ngay đối diện
Long Phi, chiếc bồ đoàn cũ mòn đặt ngay trước cánh cửa ấy.
Cái không tương xứng với những hạt minh châu nhất chính là chiếc bồ đoàn này, nó đã mòn đến mức mỏng
dính, ngay bên cạnh có ba bãi máu tươi, trong số một bãi có in dấu đôi bàn chân.
Bãi máu có dấu bàn chân là to nhất, kế đến là bãi máu bên trái, bãi máu nhỏ nhất nằm phía sau chiếc bồ
đoàn và lấm chấm kéo dài đến cánh cửa to nhất.
Tất cả cửa nẻo đều đóng kín mất, tưởng chừng như những người vốn có mặt tại đây đều đã biến thành gió
bay qua khe hở đi mất.
Lại một cơn gió lùa qua khe vách, Long Phi bất giác rùng mình hắt hơi, mọi cảnh tượng trong ngôi nhà này
đều có vẻ hết sức bí ẩn và rùng rợn.
Long Phi đứng thừ ra một hồi, bỗng lao tới trước cánh cửa bên trái, vung chưởng đánh bật ra, chỉ thấy một
con đường khúc khuỷu dẫn xuống núi.
Vương Tố Tố cũng lao tới vung chưởng đánh bật cánh cửa bên phải, cũng là một con đường khúc khuỷu dẫn
xuống núi, hai con đường tuy chiều rộng bằng nhau, song độ dốc thì khác.
Long Phi thầm nhủ:
- Hai con đường này hẳn là hai lối đi, những chữ viết trên tảng đá khi nãy đã chỉ dẫn. Địa điểm chỉ một mà lại
có ba con đường, hẳn người trong nhà này muốn thăm dò võ công của sư phụ, chỉ cần lão nhân gia ấy bước
vào đây là người trong nhà đã biết được trình độ võ công của sư phụ ...
Phải biết Long Phi tính hào sảng chứ không ngu xuẩn, thờ ơ chứ không lỗ mãng, chẳng qua ít chịu để tâm
suy nghĩ đó thôi.
Giờ đây sau một hồi ngẫm nghĩ, y càng ra chiều băn khoăn, lại thầm nhủ:
- Người trong ngôi nhà này nếu là "Đơn Phụng" Diệp Thu Bạch, với mối quan hệ giữa bà và sư phụ, với thân
phận võ công của bà trong giới võ lâm, hẳn không bao giờ dùng quỷ kế hãm hại sư phụ, vậy thì bà làm vậy
là vì lẽ gì ? Còn như người trong ngôi nhà này không phải là "Đơn Phụng" Diệp Thu Bạch, vậy thì là ai ?
Trông chiếc bồ đoàn cũ mòn thế kia, hẳn đối phương đã ở đây rất lâu, mà ngôi nhà lại cất sơ sài thế này,
thậm chí không che được mưa gió ...
Long Phi nghĩ mãi vẫn không sao lý giải được, chỉ thấy Vương Tố Tố đã lướt tới trước cánh cửa to nhất, một
tay đặt ngang trước ngực, một tay chầm chậm đẩy ra ...
Quách Ngọc Hà đưa tay chỉ sau lưng Vương Tố Tố, buông tiếng cười khảy khẽ nói:
- Con nhãi này quả đã biết quá nhiều, biết quá nhiều ...
Thạch Trầm run giọng:
- Nếu mà đại ca biết được ...
Quách Ngọc Hà tiếp lời:
- Những kẻ biết quá nhiều thường hay gặp tại họa bất ngờ lắm.
Thạch Trầm đưa mắt nhìn, thấy ánh mắt Quách Ngọc Hà ngập đầy sát cơ, bất giác rùng mình buột miệng
nói:
- Đại tẩu ...
Quách Ngọc Hà vụt ngoảnh lại, chậm rãi nhấn mạnh từng tiếng:
- Sư tỷ còn là "đại tẩu" của tam đệ ư ?
Thạch Trầm chầm chậm cúi mặt:
- Tiểu ... tiểu đệ rất sợ ...
Chẳng những giọng nói mà ngay cả thân người chàng cũng run rẩy. Quách Ngọc Hà bỗng nhoẻn miệng
cười, dịu dàng nói:
- Tam đệ sợ gì chứ ? Đừng sợ gì cả, mặc dù y thị đã biết rất nhiều, nhưng không dám hé môi nói ra tiếng nào
đâu.
Thạch Trầm ngẩng lên:
- Nhưng ...
Quách Ngọc Hà mỉm cười tiếp lời:
- Chính bản thân y thị cũng có những điều bí mật mờ ám, chỉ cần sư tỷ tốn chút công sức ... hừ hừ !
Mặt nàng tuy cười, nhưng trong giọng nói ngập đầy sát khí.
Thạch Trầm ngơ ngẩn nhìn gương mặt tươi cười như hoa nở của Quách Ngọc Hà, trong lòng chẳng rõ là
khiếp sợ hay là say mê.
Thốt nhiên, trong nhà vang lên tiếng kêu kinh hoàng của Vương Tố Tố.
Quách Ngọc Hà tắt nụ cười nói:
- Ta đi vào !
Vừa dứt lời đã lao vút vào cửa, chỉ thấy Vương Tố Tố và Long Phi sóng vai đứng trước một cánh cửa rộng
lớn, cúi nhìn xuống đất, thì ra nơi ngạch cửa có một bàn tay gầy guốc tái ngắt.
Ánh mắt Thạch Trầm và Quách Ngọc Hà xuyên qua khoảng trống giữa chân phải Long Phi và chân trái
Vương Tố Tố, chỉ thấy bàn tay kia nắm chặt vào ngạch cửa, năm ngón tay lún vào trong trúc, móng tay xám
trắng rỉ ra máu tươi, từng cơn gió mạnh từ ngoài hất vào, hất tung bộ râu xồm xoàm của Long Phi.
Quách Ngọc Hà khẽ chau mày, phóng bước tới chen vào giữa, tách Long Phi và Vương Tố Tố ra, đưa mắt
nhìn, bất giác cũng rợn người run giọng nói:
- Ai ... ai vậy ?
Bên ngoài là vực thẳm sâu hun hút, một thân người gầy guộc treo lơ lửng, nếu không nhờ bàn tay bấu chặt
vào ngạch cửa thì đã rơi xuống vực thẳm rồi.
Cúi xuống nhìn, chỉ thấy đầu y ngửa ra sau, mặt ngước lên, đôi tròng mắt đã lòi ra, mặt co rúm trông hết sức
dữ tợn, tuy có vẻ căm hờn, song lại ngập đầy vẻ van lơn.
Bốn người bàng hoàng nhìn hồi lâu, Long Phi bỗng thở dài nói:
- Y đã chết rồi !
Thạch Trầm cúi xuống sờ vào bàn tay tử thi, cứng đờ và lạnh ngắt, một cảm giác ghê tởm bừng dậy, chàng
vội rụt tay về, run giọng nói:
- Y đã chết rồi !
Long Phi nhướng mày, cúi xuống nắm tay tử thi kéo lên, song vì bàn tay bấu quá chặt, Long Phi phải dồn
chân lực vào ngón tay mới gỡ ra được, đặt nằm ngửa trên mặt đất.
Kẻ xấu số có vóc người mảnh khảnh, toàn thân khinh trang màu đen, tuổi tác tối đa không quá ba mươi.
Long Phi đưa tay vuốt mắt tử thi cho nhắm lại, thở dài nói:
- Người này chẳng rõ là ai, bằng không hoặc có thể tìm ra được chút manh mối ...
Quách Ngọc Hà lạnh lùng tiếp lời:
- Hãy lục trong người y xem có di vật gì không.
Long Phi trố mắt trầm giọng:
- Sao vậy ?
- Qua di vật hoặc có thể hiểu ra thân phận y.
Giọng nói Quách Ngọc Hà ra chiều rất điềm nhiên, như thể hành động ấy hết sức bình thường.
Long Phi biến sắc mặt, chậm rãi đứng lên, với ánh mắt kiên định nhìn Quách Ngọc Hà, trầm giọng nói:
- Người này không hề quen biết với chúng ta, lại không thù không oán, mà dù là kẻ thù của chúng ta thì
chúng ta cũng không thể xâm phạm đến người đã chết. Sư phụ lão nhân gia một đời hành hiệp chính là
muốn nêu cao nhân nghĩa trong chốn võ lâm, bảo vệ chính khí trên chốn giang hồ, chúng ta đâu thể phản
bội lão nhân gia ấy, gây ra điều bất nhân bất nghĩa như vậy.
Giọng nói Long Phi như đanh thép, Quách Ngọc Hà buông tiếng cười khẽ, ngoảnh lại nói:
- Thôi được, chiều ý đại ca !
Rồi không nhìn đến Long Phi nữa. Vương Tố Tố đứng dựa vào ngạch cửa nhìn Long Phi, mặt bất giác lộ vẻ
khâm phục.
Thạch Trầm buông hai tiếng đằng hắng đoạn nói:
- Qua mọi dấu vết trên suốt đoạn đường nhất định sư phụ đã từng đến đây, xem chừng hai dấu chân này có
lẽ cũng là của lão nhân gia ấy ... Nếu công lực của sư phụ đã hồi phục, vậy thì dấu bàn chân dưới kia cũng
chính là do sư phụ để lại, thế nhưng lão nhân gia ấy hiện ở đâu ?
Chàng như lẩm bẩm một mình, lại như là hỏi người khác, song không ai có thể trả lời được câu hỏi của
chàng, nhất thời mọi người đều thờ thẩn nhìn ra ngoài cửa.
Gió đêm lồng lộng thổi tan sương mây, chả lẽ Bất Tử Thần Long đã theo gió đi về ?
Thạch Trầm lại lẩm bẩm:
- Ở đây tất cả có ba bãi máu, chứng tỏ không chỉ có mỗi một người thọ thương, mà trên mình tử thi này lại
không hề có vết máu, kẻ thọ thương là ai ? Và kẻ đã đả thương là ai ?
Lúc này lòng chàng thật cực kỳ rối rắm, nào nỗi niềm tình dục, lo âu, ân tình, hổ thẹn ... với bao tình cảm
mâu thuẫn khiến chàng không tài nào chỉnh đốn lại được tâm tư. Chàng không muốn bị người khám phá ra
nỗi lòng mình trong lúc này, nên miệng không ngớt lẩm bẩm một mình hầu phân tán sự chú ý của kẻ khác,
bởi những điều chàng nêu lên đều là những vấn đề mọi người đang thắc mắc, dụng ý ấy thật đau khổ và
đáng thương.
Long Phi tay vuốt râu, đằng hắng vài tiếng, bỗng ngẩng lên nhìn Thạch Trầm và nói:
- Tam đệ đừng nói nữa được không ? Đại ca ... rối trí quá ...
Vương Tố Tố buông tiếng thở dài thườn thượt:
- Đại ca, thật ra chúng ta lục soát người này ...
Long Phi gằn giọng:
- Không thể được.
Vương Tố Tố khẽ thở dài:
- Nhưng vì tông tích của sư phụ ...
Long Phi nhíu mày:
- Chính là vì sư phụ nên chúng ta mới không thể làm ra điều khiến lão nhân gia hổ thẹn áy náy.
Y buông tiếng thở dài, đoạn nói tiếp:
- Tứ muội phải biết, có nhiều điều mình gây ra dẫu kẻ khác không biết, nhưng lương tâm cũng xấu hổ, thậm
chí ray rứt suốt đời. Sở dĩ cuộc đời có lắm kẻ ác, chính là vì họ gây nên tội lỗi, chỉ cần kẻ khác không biết,
chứ không cần đến sự hổ thẹn của lương tâm. Tứ muội, chúng ta đều là môn hạ của vị hiệp nghĩa, lẽ nào lại
có hành vi hổ thẹn của lương tâm ?
Giọng nói y chậm rãi và đau xót, tuy là nói với Vương Tố Tố, song kỳ thực cũng là lời răn dạy mọi người.
Thạch Trầm ánh mắt mờ đi, hai tay run rẩy, nghe máu nóng sôi sục nơi lồng ngực, bỗng run giọng nói:
- Đại ca, tiểu đệ ... có điều muốn nói, tiểu đệ thật ...
Quách Ngọc Hà vụt quay lại, ánh mắt tuy có vẻ khích động, song vẻ mặt lại rất bình thản, Thạch Trầm lùi
sau một bước, cúi đầu xuống thấp hơn, ánh mắt càng thêm mờ nhạt, niềm hổ thẹn trong lòng đã khiến
chàng không dám ngẩng lên, nên cũng không thấy được vẻ mặt của Vương Tố Tố.
Vẻ mặt của Vương Tố Tố còn đau khổ và khích động hơn Thạch Trầm, dường như trong thâm tâm nàng
cùng có niềm hổ thẹn sâu đậm hơn, theo tiếng nói của Long Phi, hai dòng châu lệ tuôn trào.
Cuối cùng nàng bật khóc nấc lên, Long Phi sững sờ:
- Tứ muội sao lại khóc thế này ?
Vương Tố Tố đưa tay che mặt, nghẹn ngào:
- Đại ca, tiểu muội thật có lỗi với đại ca, có lỗi với sư phụ ...
Đột nhiên buông tay ra, chỉ vào tử thi dưới đất nói tiếp:
- Tiểu muội có biết người này, và còn biết rất nhiều người cùng với rất nhiều việc khác nữa ...
Vì quá khích động nên lời nói của nàng cũng có phần rối loạn. Long Phi chau chặt mày trầm giọng nói:
- Tứ muội có điều gì cứ việc nói với đại ca.
Vương Tố Tố ngước lên nhìn trời, bỗng nín khóc, chậm chạp bước về phía Long Phi.
Long Phi thấy mặt nàng tái nhợt, ánh mắt đờ đẫn như bị mất hồn, bất giác kinh hãi nói:
- Tứ muội ... hãy ngồi xuống đây bình tĩnh lại nào.
Thạch Trầm mắt trợn tròn nhìn Vương Tố Tố, Quách Ngọc Hà cũng ra chiều bối rối ...
Chỉ nghe Vương Tố Tố từng tiếng chậm rãi nói:
- Đại ca có biết, cả gia đình tiểu muội đều là kẻ thù bất cộng đới thiên với sư phụ, đều ao ước giết chết sư
phụ mới hả dạ. Sở dĩ tiểu muội đầu bái Thần Long Môn cũng chính là vì muốn báo nhục mối huyết hải thâm
thù giữa gia đình tiểu muội với Bất Tử Thần Long.
Nàng thở một hơi gấp rút, đoạn nói tiếp:
- Tiểu muội không phải họ Vương, cũng chẳng phải tên là Tố Tố. Tiểu muội vốn thức là Cổ Y Hồng, hậu duệ
của "Tuyệt Tình Kiếm" Cổ Tiếu Thiên đã ngã gục dưới Thần Long Kiếm của sư phụ.
Chưa nói dứt người nàng đã lảo đảo, vừa dứt tiếng nàng đã ngã ngồi trên đống máu cạnh chiếc bồ đoàn.
Ngay trong một thoáng ấy, nàng đã chuyển dịch được tảng đá ngàn cân từ lâu đè nặng lên lòng mình, diễn
biến trọng đại này đã khiến tâm lý cũng như sinh lý nàng không sao chịu đựng nổi, nàng uể oải rúm người
dưới đất, hồi lâu ... lại khóc nấc lên.
Thế nhưng, tảng đá ngàn cân kia lại đè nặng lên cõi lòng Thạch Trầm và Quách Ngọc Hà.
Thạch Trầm chẳng thể ngờ được vị tứ muội dịu dàng mềm yếu này lại gánh chịu một nhiệm vụ trọng đại đến
vậy, mà trước đây không hề để lộ chút dấu tích "gian tế" !
Chàng cũng không thể ngờ được vị tứ muội mọi khi thân thiết và quý mến sư phụ nhất, được sư phụ thương