Sau đây là một số lời hay,ý đẹp, và nhiều
phần dí dỏm mà chúng tôi sưu tầm được,
nay mang ra chia sẻ với tất cả để vui chung
trong ba ngày tết....Nếu có phần nào trong
bản sưu tập này khiến cho bạn
"không vui", thì xin bạn hãy ..."quên đi"
..và xem như "chưa từng" ... "đọc qua "...
và ..."xí xóa" giùm cho...

(Nếu bạn có những mẩu chuyện, thơ vui muốn chia sẻ xin  
vui lòng gởi qua email, chúng tôi sẽ post lên cho bạn, nếu nhận  
thấy nội dung không mang ý xúc phạm 1 cá nhân,hoặc cơ sở
thương mại nào...Và, nếu bạn thấy có bài nào trên trang web này
là của bạn và không muốn post thì cũng xin vui lòng cho chúng
tôi biết (bằng email) để xóa đi cho bạn. Xin chân thành cảm ơn...)


Chúc các anh, chị, em, cô, chú, bác cậu,
mợ, dì, ......

Năm hết tết đến
Rước lộc vào nhà
Quà cáp bao la
Mọi nhà no đủ
Vàng bạc đầy tủ
Gia chủ phát tài
Già trẻ gái trai
Xum vầy hạnh phúc
Cầu tài chúc phúc
An khang thịnh vượng

Chúc bạn có :

1 bầu trời sức khỏe
1 Biển cả tình thương
1 Đại dương tình bạn
1 Điệp khúc tình yêu
1 Người yêu chung thủy
1 Sự nghiệp sáng ngời
1 Gia đình thịnh vượng.


Chúc cả gia đình bạn :

vạn sự như ý
Tỉ sự như mơ
Triệu điều bất ngờ
Không chờ cũng đến.

************************************************************************

Chúc Quý Ông lấy vợ :

-              Phải đẹp gái                                         
-              Không kiêu sa
-              Thích ở nhà
-              Lo nội trợ
-              Không cắc cớ chửi chồng con
-              Không phấn son
-              Không nhiều chuyện
-              Không hà tiện
-              Không càm ràm
-              Phải siêng năng
-              Không lười biếng
-              Nói nhỏ tiếng
-              Biết chiều chồng
-              Giỏi nữ công
-              Và gia chánh.
-              Biết làm bánh
-              Nấu ăn ngon
-              Biết dạy con
-              Ứng xử tốt
-              Không quá dốt
-              Không quá khôn
-              Không ôm đồm
-              Không ủy mị
-              Không thiên vị
-              Không cầu kỳ
-              Không quá phì
-              Không quá ốm
-              Không dị hợm
-              Không chanh chua
-              Không se sua
-              Không bẻm mép
-              Không bép xép
-              Không phàn nàn
-              Không ăn hàng như cơm bữa.

*******************************************************

Mập thì đẹp,
Ốm thì dễ thương,
Lòi xương thì dễ mến....

Thân em như giếng giữa đàng.
Người khôn rửa cẳng , người phàm rửa chân...

Mẹ ơi con muốn có chồng.
Con ơi.... mẹ cũng một lòng như con.

Má ơi đừng gả con xa.
Chim kêu vượn hú biết đâu mà lần.
Má ơi đừng gả con gần.
Con qua xúc gạo nhiều lần má la.

  Hôm qua anh đến nhà em.
  Ra về mới nhớ để quên 5000
  Anh quay trở lại vội vàng.
  Em còn ngồi đó, 5000 ...mất tiêu.

Này cô con gái nhà ai.
Cớ sao dám hái hoa nhài nhà tôi.
Hái rồi thì hãy ...lấy tôi.
Còn chưa hái được để tôi...hái dùm.

 Thu đi để lại lá vàng ,
 Anh đi để lại cho nàng thằng cu.
 Mùa thu nối tiếp mùa thu ,
 Thằng cu nối tiếp thằng cu ra đời.

Chiều chiều ra đứng ngõ sau.
Thấy em yểu điệu cầm daọ...mỗ gà.
Con gà em cắt làm ba.
Trời ơi có phải em là.....em không??
Anh kia! Chớ nói lông bông!
Chặt gà ba khúc, chơi ngông đó mà.
Bởi anh không biết, tui tha.
Nói nhiều, tui cắt "cái mả cha" bây giờ.

  Tóc thề em xoã ngang vai.
  Anh mà đụng tới bạt tai bây giờ.

Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời chơi net không vương tơ tình.

Ðàn ông tập tạ thì đô
Ðàn bà không tập vẫn đô như thường...


************************************************************************

     Anh yêu em như...
     Kem yêu tủ lạnh
     Như trời xanh yêu mây
     Như cây yêu đất
     Như tất yêu giày yêu
     Như chày yêu cối
     Như gối yêu chăn
     Như khăn yêu cổ
     Như tổ yêu chim
     Như kim yêu chỉ
     Như khỉ yêu cây
     Như mây yêu gió
     Như chó yêu mèo
     Như kèo yêu cột
     Như chột yêu mù
     Như  gù yêu hâm
     Như câm yêu điếc
     Như cá diếc yêu bồ nông
     Như chồng yêu dzợ
     Như thằng nợ yêu chủ đề
     Như thằng hề yêu rạp xiếc....

***********************************************************

Tui hổng chịu đâu!!!
Vợ la mắng ta là vì thương yêu ta, muốn uốn nắn  
ta nên người. Sao ban lại chúc tui hết bị vợ la?  
Hỏng lẽ chúc cho tui hết được bả ...yêu thương,  
huhuhu..hu.hu.., hổng chịu đâu No No No No...

***********************************************************

Cao nhân tắt thở vô phương trị
Cao su hết mủ vô phương cạo

********************************************

Mai sau dù có ra sao nữa
Dẫu có ra sao cũng chẳng sao.

Định Nghĩa Tình Yêu....


Tình yêu như thể đi câu
Anh nào chai mặt ngồi lâu mới tài.
Tình yêu như thể quan tài,
Mới loanh quanh ở bên ngoài đã run.
Tình yêu như thể dây thun,
Lúc co lúc giãn lúc còn đứt ngay.
Tình yêu như thể ông say,
Lúc nào cũng tưởng đang bay trên trời.
Tình yêu như thể điểm mười,
Có học cho hết cả đời vẫn mong.
Tình yêu như thể đuôi công,
Trông thì đẹp đấy nhưng không ra gì.
Tình yêu như thể bánh mì,
Tây ta đều thích bởi vì nó ngon!
Tình yêu như thể thỏi son,
Sinh ra chỉ để làm mòn cái môi......


Tình yêu như áng mây trôi
Bồng bềnh lơ lững không ngồi một nơi
Tình yêu sâu tợ biển khơi
Nhấp nhô cơn sóng, ngàn đời không yên
Tình yêu như thể thiên nhiên
Nắng mưa , nóng lạnh triền miên khó lường ........


Tình yêu giống tợ cái giường
Lúc hờn trơ trọi, khi thương dập dềnh
Tình yêu như thác với ghềnh
Leo lên tụt xuống lăn khềnh hụt hơi
Tình yêu như cái hồ bơi
Vắng người lạnh lẽo, khi chơi đục ngầu ....

Tình yêu như thể Mưa Ngâu
Mưa ai rả rích còn lâu đến mình

Tình yeu như thể đôi chơn
Bước ngang, bước dọc, lờn vờn bước quanh
Tình iu như thể quả chanh
Không vắt kiệt nước không đành để yên.
Tình yêu như miếng thịt chiên
Tôi bày ra đấy, bạn hiền ăn đi
Tình iu như thể hòn bi
Bóp qua bóp lại còn gì đời nhau...

Tình yêu như thể lưỡi dao
Đứt tay thì sợ sờ nhau vẫn thèm
Tình yêu như chả với nem
Miệng ăn miếng dưới tay kèm miếng trên

Tình yêu tựa sóng bập bềnh
Ra vô dồn dập xuống lên sớm chiều
Tình yêu chẳng mấy là nhiều
Bao nhiêu ẻm cũng: "Yếu xìu cưng ơi!"

Tình yêu như thể cái cày
Giữa đường ngồi đẽo từ rày tới khuya
Tình yêu như phéc - ma - tuya
Thích thì kéo mở còn tùy tâm yêu
"Tình yêu như bát bún riêu"
Thích thì ăn tiếp, để thiu, "mặc mày!"
Tình yêu như cái bánh dày
Kẹp thêm miếng chả, dính tay mới thèm
Tình yêu như cái hũ hèm
Càng lâu càng bốc càng mềm môi ai .

Tình yêu như cái cũ khoai
Trông thì sần sượn nhai lâu cũng ghiền
Mỡ hành khoai nướng cũng duyên
Thèm lên em bão mấy tiền cũng ăn.

Tình yêu như cái Hon đa
Thích, nhảy lên lượn đôi ba vòng tròn
Tình yêu như cái xe con
Thích, nhảy vô lái bon bon lên đồi
Tình yêu như cái mâm xôi
Thích, bốc một nắm, xong ngồi mà ăn
Tình yêu như thể cái chăn
Thích lên thì nhảy vô nằm cùng ai.....

Tình yêu như Ếch xào giòn
Chiên dầu lăn bột vẫn còn thấy dai .

yêu là viết văn vần không dấu
rồi âm thầm lặng lẽ bỏ ra đi
tội nghiệp ai to mắt mần chi
nhìn chằm chặp chữ này qua chữ nọ...
******************************************************

Treo Không!

Đêm qua nấu cháo không đường
ăn xong leo tuốt lên giường trùm chăn
nhà không điện, lạnh nhăn răng,
trăn qua trở lại nhớ rằng người ta,
thường hay nhắc nhở thì là:
"thân ai ...lắm mối có mà ... nằm không"       
(Whisper)
thân tôi nào dám ... mấy lòng!
thế mà trời (cũng) bắt ... treo không thế
này ?

************************************************************

xưa và nay...


Gái xưa dạ một , vâng hai
Gái nay mà bảo là quay cãi liền.
Gái xưa thùy mị thục hiền
Gái nay ghẹo tí chưởi liền một hơi.
Gái xưa may vá tỏ tường
Gái nay chỉ biết tìm đường Shopping.
Gái xưa dáng thật là xinh
Gái nay chỉ thích xâm mình khoe khoang.
Gái xưa ăn nói diệu dàng
Gái nay ăn nói sổ sàng thấy ghê.
Gái xưa vừa gặp đã mê
Gái nay nhìn kỹ vẫn chê như thường.
Gái xưa đâu biết trèo tường
Gái nay giận lẩy trèo tường đi rong.
Gái xưa làm lụng quen tay
Gái nay làm biếng khoanh tay ngồi nhìn.
Gái xưa ăn ở vì tình
Gái nay chỉ biết hột xoàn đô la.
Gái xưa cơm nước quét nhà
Gái nay chỉ có mua đồ "to go".
Gái xưa phục vụ mẹ cha
Gái nay chỉ biết hét la trong nhà.
Gái xưa chăm chỉ thiệt thà
Gái nay quậy phá việc nhà bỏ hoang.
Gái xưa giao thiệp đàng hoàng
Gái nay chỉ biết ai làm nàng vui.
Gái xưa phép tắc lễ nghi
Gái nay lễ giáo bỏ đi hết rồi.
Gái xưa lễ phép khi ngồi
Gái nay muốn đứng muốn ngồi khỏi thưa.
Gái xưa đi hỏi về thưa
Gái nay khi hứng nửa đêm chưa về.
Gái xưa ít nói làm ngay
Gái nay tự ái chỉ hay nói nhiều.
Gái xưa ít có đặt điều
Gái nay chuyện nhỏ bươi nhiều thêm ra.
Gái xưa kính trọng mẹ cha
Gái nay học cách phe ta "you" "me".
Gái xưa tính nết nhu mì
Gái nay phóng khoáng tánh tình con trai.
Gái xưa ít có vòi quà
Gái nay nhà , cửa , xe, xoàn , đủ không?
Gái xưa xuất giá tòng phu
Gái nay xuất giá thì phu phải tòng.
Gái xưa ăn ở theo thời
Gái nay theo tánh ở đời hơn thua.
Gái xưa e lệ dạ thưa
Gái nay miệng rộng chẳng ưa , nói liền.
Gái xưa cần mẩn kiếm tiền
Gái nay xài phí như tiền trên cây.
Gái xưa hiền thục lọ lem
Gái nay son phấn tô thêm nhiều màu.
Gái xưa chẳng thiết nghèo giàu
Gái nay không của xin mời đi luôn.
Gái xưa cũng biết bán buôn
Gái nay làm biếng chỉ mong tiền vào.
Gái xưa tích lủy trừ hao
Gái nay xài hết xong ra mượn về.
Gái xưa làm lụng đảm đang
Gái nay thì lựa chồng sang làm giùm.
Gái xưa ưa chuộng anh hùng
Gái nay bức hiếp anh hùng còn đâu?
Gái xưa xuất giá làm dâu
Gái nay biến dạng chồng đâu sai liền.
Gái xưa một tiếng dạ liền
Gái nay một tiếng "đục" liền đó anh...

******************************************************

Chẳng biết khi Vô Kỵ nhớ Triệu Minh nó làm cái gì

Khi anh nhớ em, anh ngồi lì, nhịn đói
Có lần buồn buồn em cắn vào tay anh đau nhói
Giờ thành sẹo rồi khi nhớ thử rờ coi
Triệu Minh em, em con gái nhà ai
Đôi khi em hiền sao em không nói
Mà phi thân nhảy vào lòng anh như mây khói
Chết này!
(Nguyễn Nam An)

********************************

Chết cũng chưa hết nhớ!
Một ông chồng già lấy vợ trẻ, đến lúc tay bắt
chuồn chuồn vẫn nuối tiếc lắm, gọi vợ lại dặn dò :
“Mình tuy còn trẻ nhưng nên ở vậy thôi.”
Cô vợ thút thít:
“Dạ!”
Chồng thì thào tiếp:
“Làm cái bàn thờ tôi cho chắc chắn. Rằm, mồng    
một, lễ tết, giỗ chạp... tắm rửa sạch sẽ, thắp  
hương... rồi... hụ... hụ...”
“Dạ, em xin vâng lời mình. Rồi sao nữa mình?”
“Lên đó nằm!”

**********************************


Trai xưa thương vợ hết mình
Trai nay yêu vợ nhiệt tình hơn xưa
Trai xưa phụ vợ có thừa
Trai nay giúp vợ sáng, trưa, tối, chiều
Trai xưa làm việc thật nhiều
Trai nay làm lụng thiếu điều muốn die
Trai xưa không có vợ hai
Trai nay thương vợ cả ngày lẫn đêm
Trai xưa lời nói êm đềm
Trai nay nói chuyện ngọt mềm như ru
Trai xưa cho vợ xài xu
Trai nay để vợ lu bù xài sang
Trai xưa ăn nói dịu dàng
Trai nay nói chuyện các nàng đều mê
Trai xưa không biết chửi thề
Trai nay nói chuyện hổng chê chổ nào
Trai xưa chỉ hút thuốc lào
Trai nay thuốc lá loại nào cũng no
Trai xưa không biết tiền đô
Trai nay làm lụng tiền vô ào ào
Trai xưa đáng mặt anh hào
Trai nay bất cứ chuyện nào cũng thông
Trai xưa không “mết” bóng hồng
Trai nay cũng vậy một lòng thủy chung
Trai xưa không quậy lung tung
Trai nay khỏi nói vô cùng thẳng ngay
Trai xưa không biết bạc bài
Trai nay cờ bạc một hai không gần
Trai xưa giỏi giắn muôn phần
Trai nay còn giỏi ngàn lần trai xưa.


****************************************


"Bánh mì phải có patê
Làm trai phải có máu dê trong người!!!"


"Học trò ngày nay quậy tới trời
10 thằng đi học 9 thằng chơi
3 thằng đến lớp 2 thằng ngủ
Còn lại thằng kia cũng gật gù"

.
*Trên trời có đám mây xanh,
Ở giữa mây trăng xung quanh mây vàng.
Nếu mà anh lấy phải nàng,
Anh thà thắt cổ cho nàng ở không.

*Việc học ngày nay đã khác rồi
10 thèng đi học 7 thèng ngu
2 thằng còn lại vô lớp ngũ
Còn lại thèng kia chả biết gì

*Giám thị nhìn em giám thị cười
Em nhìn giám thị lệ tuôn rơi
Cỗng trường đại học cao vời vợi
Đồng ruộng mênh mông lại gọi mời...


*Trước cổng nhà thờ,anh và em...
Hai đứa hôn nhau,Chúa đứng xem...
Giật mình Chúa bảo:này hai đứa!
Hôn nhau như thế...Chúa cũng...thèm.

*Chán dời cắt tóc đi tu
Nghĩ đi nghĩ nghĩ lại ... đi tù sướng hơn
trong tù làm chhủ giang sơn
một căn phòng đá với dăm ba thằng
thằng nào cũng có khiếu năng
thằng thì giỏi hoạ thằng thì làm thơ
CÓ thằng lại đứng ngẩn ngơ
Vì sao ta lại trở vô nhà tù??

*Con quỳ lạy chúa trên trời
Sao cho con lấy được người con yêu
Sau khi con lấy được rồi
Con không đi lễ chúa làm gì con...

*Bỏ tiền trong túi làm chi
Mua liều thuốc chuột phòng khi thất tình..

*Trên đồng cạn dưới đồng sâu
Vợ chồng cấy cấy là thằng cu ra đời...

*Hoc không yêu yếu dần rồi chết
Yêu không học không ngóc được lên.

*Vầng trăng ai xẻ làm đôi
Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm trường.
đêm qua anh ngủ trên giường,
Nhớ em tỉnh giấc, lọt giường gãy xương.


Học làm chi,thi làm gì
Tú Xương còn rớt,huống chi là mình.

" 1 canh 2 canh lại 3 canh
Trằn trọc băn khoăn giấc chẳng thành
Canh 4 canh 5 vừa chợp mắt
Bà xã đã gọi : dậy đi anh"


*Trăm năm kìu vẫn là kìu
Ăn xong rửa chén là điều dĩ nhiên

*Học cho lắm tắm hổng có quần thay,
Học cho hay tắm thay hoài cái quần cũ.


Học cho lắm cũng ăn mắm với cà
Học tà tà cũng ăn cà với mắm
Học cho lắm cũng đi tắm cởi truồng
Học luồn xuồn cũng cởi truồn đi tắm

*Cam sành lột vỏ còn chua,
Thấy em còn nhỏ anh cua để dành.

*Học hành như cá kho tiêu
Kho nhiều thì mặn học nhiều thì ngu!

*cái giường mà biết nói năng
thì ông hàng xóm hàm răng chẳng còn

*con mèo mà trèo cây cau
hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà
chú chuột đi chợ đằng xa
em là cô chuột ,vào nhà đi anh

*học làm gì cho đầu to mắt trố
về lạy vợ cho dân số tăng nhanh...

nhà trường là nhà tù
sách vở là kẻ thù
thầy cô như sát thủ
thời gian như cao su!
bạn bè như tôm sú

*dây tơ hồng ...quấn wanh chuồng lợn
Tình chúng mình có tợn wá không anh??

*mình vì mọi người.. mọi người coi mình như mọi

*Ăn tranh thủ
ngủ khẩn trương
học bình thường
chơi chủ yếu

*Ai mua tui bán cây...si,
si tui tốt giống cành chi chít cành,
Hễ si mà gặp Đất lành
Là si phát triển trở thành ..siđa

*Râu tôm nấu với ruột bầu,
Chồng ăn nhổ toẹt lầu bầu chê ngu!

*ai vô xứ Nghệ thì dô
còn tui tui cứ thủ đô tui dzìa!

*quân tử đắn đo là quân tử dại
quân tử ..làm đại là quân tử khôn.

*đi thi để biết phòng thi
vô thi để biết đề thi thui mà.

*khi xưa vác bút theo thầy
bi giờ em lại vác cày theo trâu.                             


*Ngày xưa giám thị cũng đi thi
cũng cóp cũng way chẳng kém chi
Mà nay giám thị nghiêm quá đổi
chẳng để em xem 1 tí gì.

Nếu muốn trở về trang Người Việt, xin bấm vào đây...


Nếu muốn xem trang kế tiếp, xin bấm vào đây...  


  Bắc Nam


Bắc than Gầy thì Nam bảo Ốm
Bắc cáo Ốm, Nam khai Bịnh hay Ðau
Bắc Cuốc nhanh, Nam Ði bộ mau mau
Bắc bảo Muộn thì Nam cho là Trễ
Nam Mần sơ sơ Bắc Nàm nấy nệ
Bắc Lệ trào Nam Chảy nước mắt ra
Bắc nói Úi Chà, Nam kêu Ui Da
Bắc Bước vào kia, Nam Ði vô trỏng
Nam kêu Vạc Tre, Bắc là Cái Chõng
Nam Trả Treo, Bắc Lý Luận ngược xuôi
Nam biểu Vui Ghê, Bắc nói Buồn Cười
Bắc chỉ Thế Thôi, Nam là Vậy Ðó
Nam làm Giỏ Tre, Bắc đan cái Rọ
Nam Muỗng cà phê, Bắc gọi cái Thìa
Nam Muỗng canh, Bắc gọi cái Cùi dìa
Nam Ði tuốt, thì Bắc Lìa xa mãi
Nam Nói Dai, Bắc cho là Lải Nhải
Nam kêu Xe Hơi, Bắc gọi Ô Tô
Nam xài Dù, thì Bắc lại dùng Ô
Nam Ði trốn, Bắc cho là Lánh mặt
Nam la Hơi Mắc, Bắc là Khá Ðắt
Nam Mần Ăn, thì Bắc cũng Kinh Doanh
Nam Chối Lòng Vòng, Bắc bảo Dối Quanh
Nam biểu Từ Từ, Bắc khuyên Gượm lại
Nam Ngu Ghê, còn Bắc là Quá Dại
Nam Sợ Ghê, Bắc thì Hãi Quá đi
Nam Nói Gì ? Bắc hỏi Dạ bảo chi
Nam kêu Đúng Lắm, Bắc bàn Chí Phải
Bắc gọi Thích ghê, Nam kêu là Khoái
Nam kêu hái Bắp, Bắc bảo Vặt Ngô
Bắc thích cứ Vồ, Nam ưng là Chụp
Nam rờ Bông Bụp, Bắc vuốt Tường Vi
Nam nói:  đi ngay! Bắc rên: cút xéo
Bắc bảo: cứ véo! Nam: ngắt nó đi.
Bắc gửi phong bì, bao thơ Nam gói
Nam kêu: muốn ói, Bắc bảo: buồn nôn !
Bắc nói tiền đồn, Nam kêu chòi gác
Bắc nói khoác lác, Nam bảo xạo ke
Mưa đến Nam che, gió ngang Bắc chắn
Bắc khen giỏi mắng, Nam nói chửi haỵ
Bắc nấu thịt cầy, Nam làm thịt chó
Bắc vén búi tó, Nam bới tóc lên
Anh Cả Bắc quên, anh Hai Nam lú
Nam: ăn đi cậu, Bắc: mời bác xơi !
Bắc mới tập bơi, Nam thời đi lội
Bắc đi phó hội, Nam tới chia vui
Bắc kéo xe lôi, xích lô Nam đạp
Bắc bảo cao to Nam cho là lớn
Ðùa mà không thật, Bắc bảo là điêu
Giỡn hớt đã nhiều, Nam kêu là xạo
Nam thời mập bạo, Bắc bảo béo ghê
Bắc bảo sướng phê, Nam rên đã quá !
Bắc hay đi phá Bắc đả bằng gươm
Nam chọc bị lườm, kiếm Nam, Nam thọt
Bắc ngồi bia bọt, Nam nhậu lade
Bắc bùi bùi [b]lạc rang[/b], Nam thơm thơm đậu   
phụng
Nam tròm trèm ăn vụng, Bắc len lén ăn vèn
Nam toe toét "hổng chịu đèn", Bắc vặn mình "em  
chả"
Bắc giấm chua "cái ả", Nam bặm trợn "con kia"
Nam chửi "tên cà chua", Bắc rủa "đồ phải gió"
Nam nhậu nhẹt thịt chó, Bắc đánh chén cầy tơ
Bắc vờ vịt lá mơ, Nam thẳng thừng lá thúi địt !

_________________
tiểu linh ngư

***********************************************************

Thú thật tôi không nặng tinh thần kỳ thị Bắc/Nam   
nhưng điều khó thể chối cải là vì văn hóa, phong  
thổ và địa dư, lịch sử, v.v… người Bắc và Nam có  
vài phong cách không giống nhau và trong ngôn  
ngữ có nhiều tiếng không giống nhau.

Bài thơ trên chỉ so sánh sự khác biệt trong lối  
dùng từ. Sự khác biệt này, trong vài trường hợp  
ngoài đời trở thành chuyện cười khó quên

Tháng 10 năm ngoái, TLN đi cùng một người bạn  
gốc miền Trung ra Hà Nội làm việc. Hai thằng vào 1  
quán cà phê vắng người. Ngồi khá lâu, một Cô gái  
khoản U25 đến đứng bên cạnh bàn yên lặng. Tôi  
và người bạn đợi Cô ta hỏi “dùng chi” để gọi cà phê
nhưng Cô ta vẫn không mở miệng nên đành lên  
tiếng trước:

- Xin Cô vui lòng cho 2 ly cà phê sửa đá.

Tôi nói rất chậm vì sợ Cô ta nghe giọng Nam  
không quen và tin rằng không thể nào nói rõ hơn  
chữ cà phê sửa đá được. Cô gái vẫn đứng bên  
cạnh bàn, xoay mặt vào trong “gào” lên:

- Hai cái “nâu đá” đi!

Tôi hoảng hốt lập lại order:

- Cô ơi! Tôi gọi 2 ly cà phê sửa đá!

Cô gái lạnh lùng:

- Nâu đá hay cà phê sửa đá cũng thế!

Vừa quê vừa tức, tôi trả đủa:

- Sao giống nhau được! Con lợn với con heo  
đâu có giống nhau!

Cô ta hơi ngạc nhiên hỏi:

- Khác thế nào được.

Tôi nói:

- Con lợn ăn ngô còn con heo ăn bắp!

Thằng bạn phá ra cười. Cô gái có vẻ hơi thân   
thiện hơn, phán:

- Hai cái “bác” này!

Thằng bạn la lớn:

- Chết rồi! Ở đây cho uống “nâu đá” bằng  
“chén” (bác = bát)

(Vài người bạn của TLHSG đã nghe TLN thuật lại
chuyện "đường xa" này tại SGN rồi)



*************************************************************

SỰ TÍCH CON TRAI

Xưa kia trên cõi Thiên Đường
Có bà chúa Ngọc Nương Nương dịu hiền
Trông coi cả đám nữ tiên
Dạy răn thiên đạo , khỏi phiền vì yêu .
Hay đâu có một buổi chiều
Có nàng tiên nữ ra điều ủ ê
Nàng rằng : Không có tên hề
Ngày dài đâu thể dễ bề qua nhanh
Nương nương mới phán lời rằng
Để ta hoá phép một thằng ra chơi
Truyền sai bắt một con dơi
Nhổ lông , vặt cánh , đem phơi bảy ngày
Ngổ ngang bứng sẵn một cây
Rượu bia cứ thế cả khay đổ vào
Cà phê , cà pháo , tầm phào
Tai trâu , tai nghé , đem xào bỏ vô
Thêm luôn một tô óc bò
Chín mười lưỡi rắn , hai giò chân heo
Thêm ba bốn ký đỉa đeo
Nửa cân nham nhở , vài keo tục tằn
Nương Nương ưng ý bảo rằng
Từ đây đã có một thằng Ađam !
Đạp văng xuống cõi trần gian
Cõi trần từ đó lại càng thảm thương


*********************************************

Hịch Tướng Sĩ...Tượng...

(Tác giả chỉ muốn mượn giai điệu của bài Hịch  
Tướng Sĩ để làm theo,và hoàn toàn không có ý bôi   
bác nguyên bản của Đức Thánh Trần...Nay bố  
cáo....)

Ta thường nghe chuyện: Văn Quyến – Quốc Vượng
vì ham bài bạc mà chịu chết đường sự nghiệp; Dũng
PMU mê cá độ mà chịu sống cảnh tù gông; biết bao
người từ bỏ vợ-con, nhà êm nệm ấm chỉ vì trót yêu
con Đầm già. Nhưng bài bạc có tội tình chi, chẳng
qua do đầu óc con người mê muội, lòng không vững,
trí chưa thông. Giả sử ai ai cũng bo bo giữ tiền cho
mình, không cúng nạp cho các chủ bạc thì làm sao
lưu danh “vinh sử” đến muôn đời như thế được ?

Nay các ngươi vốn là sinh viên mới ra trường, người
thì chưa có việc làm, người thì đã có việc nhưng
lương thì chẳng bao nhiêu, những ai nhiều tiền thì ta
không nói làm gì. Vậy làm sao ít tiền nhưng vẫn có
thể vui được thú ăn chơi xa xỉ đó…

Huống chi ta với các ngươi, kẻ thì là bạn đã dăm
năm, người thì chỉ mới có vài tháng. Nhưng hết thảy
đều ít gặp nhau do nhiều mối lo nghĩ. Người thì phải
“uốn lưỡi cú diều” để chiều lòng các sếp, người thì
phải nai “thân trâu ngựa” để phục dịch cho công ty,
kẻ khác thì “ham công tiếc việc”, lòng tham không
cùng, khác nào như đem thịt mà nuôi hổ đói, giữ sao
được sắc xuân lâu dài!

Ta đây, ngày thì quên chat, đêm thì quên lướt web,
tay chân lạnh ngắt, nước mắt nước mũi đầm đìa. Chỉ
căm tức chưa thể giúp gì cho các bạn tôi vượt qua
nỗi buồn. Dẫu cho ví này có rơi vào tay bạn, tiền kia
có bị chia năm xẻ bảy, ta cũng vui lòng. Các ngươi
cùng ta chát chít đã lâu, kẻ không có link thì ta cho
link, người không có soft thì ta cho soft, lúc vui thì
cũng có ta, lúc buồn thì cũng lôi kẻ hèn mọn này vào.
Giờ ta rủ các người cùng nhau gặp gỡ một phen, há
chẳng lẽ từ chối sao???

Nay ta bảo thật các ngươi: nên cẩn thận tiền của,
rèn luyện kỹ năng, tập dợt thường xuyên khiến cho
người nào cũng có thể sánh ngang Thần Bài, thì mới
mong mon men lại được gần ví ta. Chẳng những có
thể lấy được tiền của ta mà còn có thể lấy luôn
được thân xác ta.

Do vậy, ta làm bài hịch này, trước là kêu gọi các
tướng sĩ tập họp binh lực, sau là để vui vầy mấy
ngày tết. Để làm sao chỉ với số tiền nhỏ nhoi, nhưng
cũng có thể có được cảm giác to lớn mà những kẻ
đang ngồi trong tù kia có được. Một niềm vui nhỏ
đầu năm, xóa tan mọi ưu phiền lớn gặp phải trong
năm

P/S: vô cùng xin lỗi Đức Trần Hưng Đạo

_________________
ngày xưa biển xanh............y như bi giờ


********************************************************

Bàn về chuyện con cái...

Trong mỗi phòng khách của các gia đình Việt Nam
hầu như đều có sự hiện diện của bộ Tam Đa ở chỗ
trang trọng nhất. Phúc, Lộc, Thọ, đó là ba điều ước
của con người ngẩng đầu lên xin với Trời cao. Của
cải và sống dai, khỏi phải nói, được là cám ơn trời
đất liền một khi. Nhưng con cái? Nhìn tượng ông già
bế đứa nhỏ chợt thấy ngao ngán. Già mà còn bồng
với bế, mệt chết! Thập niên 60, tại trường Đại Học
Văn Khoa Saigon, có cụ Cử Nguyễn văn Bình, cụ Cử
khóa cuối cùng của “cái học nhà Nho”, dạy chữ Hán.
Cụ vóc người nhỏ thó, tưởng có thể dùng một tay
xách bổng lên được, luôn luôn áo dài đen, khăn xếp
đen đi dậy học. Một bữa, cả trường xôn xao vì tin cụ
vừa có con. Mấy ông bà giáo sư Pháp, Đức, Mỹ Úc,
Tân Tây Lan... há hốc mồm nhìn cụ. Hom hem như
cụ, quá thất tuần như cụ, vậy mà mầm sống vẫn nở
được. Mấy ông bà giáo sư tây đầm cứ what ầm ỹ với
đám sinh viên chúng tôi. Chúng tôi, đứng vững trên
văn hóa Việt, trả lời đó là điều đại phúc trong đời
sống của một người, niềm vui “lão bạng sinh châu”!

Óc thực tế của người Tây phương đinh ninh rằng
sinh con ra cũng phải có... kế hoạch: làm sao nuôi
con, giáo dục con, giúp đỡ con cho tới khi chúng
khôn lớn. Sản xuất bừa bãi đâu có được! Óc dựa
vào Trời của Đông Phương thì... lộc trời cứ nhận vì...
trời sinh voi trời sinh cỏ, hơi đâu mà lo. Bố không lo
được thì mẹ lo, mẹ không lo được thì họ hàng lo,
chòm xóm lo và... trời lo. Cứ nhận cái đã rồi... que
sera sera!

Lộc đó, ngày nay, Đông cũng như Tây, đều có
khuynh hướng mang trả lại cho Trời. Trời chẳng nên
rộng rãi quá. Mỗi gia đình, một hoặc hai lộc thì được,
để lộc bò ngổn ngang, mũi giãi ròng ròng thì chẳng
nên. Càng ngày người ta càng thắt... dạ con khít
hơn. Viện Thống kê Canada vừa phổ biến kết quả
thống kê thực hiện năm 2002, theo đó thì trong năm
này, có 328.802 trự ngoe ngoe chào đời. Tỷ lệ sinh
sản trung bình của mỗi gia đình chỉ là 1 con rưỡi! Chỉ
trong một thập niên, tỷ lệ này đã sụt xuống tới 25,4
phần trăm.

Người ta ước đoán, với xu thế của cuộc sống ngày
nay, tỷ lệ này sẽ còn xuống thấp hơn nữa. Những
cuộc biểu tình mới đây ở Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn với
cả vài trăm ngàn người tham dự đòi tự do ngừa thai,
phá thai đã làm cho các chính trị gia cũng phải quy
hàng. Bà Thượng Nghị Sĩ Tiểu Bang Nữu Ước Hillary
Clinton cũng có mặt. Và ứng cử viên Tổng Thống
của đảng Dân Chủ John Kerry, một tín đồ Thiên
Chúa Giáo, cũng hùa theo kiếm phiếu làm nhăn mặt
các chức sắc Vatican.

Mỗi đứa trẻ được làm người không phải do ý muốn
của Trời mà do sự chọn lựa của con người. Mà con
người ngày nay rất thực tế. Họ gạt đi những ý niệm
siêu hình, đạo đức đã chi phối cuộc sống từ ngàn
xưa để tự thu xếp cuộc sống cá nhân.

Thủy hỏa tương đồng, âm dương phối hợp có anh
bao cao su nằm chình ình làm kỳ đà cản mũi. Hoặc
thuốc thang, chích ngừa, viên tối hôm trước sáng
hôm sau, làm sục sôi âm dương có cũng như không.
Những món phòng ngừa không phải chỉ có trong thời
đại này mà còn xuất hiện từ thuở xa xưa, xa lắc xa lơ.

Người Ai Cập, từ năm 1550 trước Công Nguyên đã
mon men... cãi ý trời. Họ dùng một loại nút gạc làm từ
bông hạt, tẩm lá cây keo và cây chà là nghiền nát,
trộn cùng mật ong. Phương pháp rất thô sơ nhưng
cũng có tác dụng vì lá cây keo lên men sẽ thành
acide lactic, một thành phần trong chất diệt tinh trùng
vẫn được dùng ngày nay. Khoảng 3000 năm trước,
ở Ấn Độ và Ai Cập, phụ nữ dùng phân cá sấu hay
phân voi, bôi vào âm đạo trước khi giao hợp để tránh
thụ thai. Tính acid cao của phân có thể đã tạo ra
phản ứng diệt tinh trùng. Giản dị hơn, phụ nữ trong
những năm đầu thế kỷ thứ 18 sử dụng một nửa trái
chanh. Tính acide citric của chanh cũng tỏ ra có tác
dụng.

Ngăn ngừa như vậy để mỗi đứa trẻ ra đời là một vị
khách được mời hẳn hoi. Chúng là những vị khách
được chào đón trong hân hoan.
Ngoan con nhé mẹ giờ đang mang nặng
Con đạp làm gì mẹ ngủ không yên.
Nằm trong đó đất với trời giống cả
Hôm nào chào đời sẽ thấy nắng vô biên
Cha như người điên nhớ về bè bạn cũ
Những ơ thờ như mũi giáo xuyên tâm
Con cựa quậy đêm vài lần chắc đủ
Cứ nghĩ đời vui trong đó yên nằm
 (Nguyễn Nam An)

Được chào đón hơn nữa là những đứa trẻ ra đời
trong... ống nghiệm. Đó là những đứa trẻ mà bố mẹ
khao khát có. Họ không có khả năng tạo sinh theo
thiên nhiên nên phải nhờ bàn tay của khoa học. Tinh
trùng của người cha và noãn sào của người mẹ
được... hò hẹn nhau trong chiếc ống thủy tinh.
Chúng phối hợp với nhau thành phôi thai và được
đưa trở lại tử cung của người mẹ để phát triển bình
thường. Có một điều không bình thường là thụ thai
theo lối này dễ... trúng cá cặp! Cặp hai, cặp ba, hoặc
hơn nữa. Nguyên do là vì sự muốn ăn chắc của các
bác sĩ. Thường họ cấy vào tử cung vài phôi thai
phòng bất trắc. Khoa học càng ngày càng tiến bộ,
những phôi thai được cấy thường khỏe mạnh và...
tay trong tay với nhau mà phát triển. Từ năm 1995,
thông thường các bác sĩ cấy 4 phôi thai một lần, cho
tới năm 2001 thì hạ xuống còn 3. Cũng trong thời
gian này, số vụ thụ thai trong ống nghiệm thành
công từ 20% tăng lên tới 27%.

Sinh cá cặp là điều không được khuyến khích. Nó
ảnh hưởng tới dự tính của gia đình và sức khỏe của
cả mẹ lẫn con. Hiện đang có những cuộc tranh luận
về việc Chính Phủ Mỹ có nên ấn định số phôi thai
được cấy trong mỗi vụ không. Giới y khoa có vẻ
không muốn có sự ràng buộc này. Họ muốn để toàn
quyền cho các bác sĩ và những người liên hệ. Ở Anh
và Ba Tây thì đã có quy định là mỗi lần chỉ có thể cấy
từ hai đến bốn phôi thai. Kể từ khi đứa bé trong ống
nghiệm đầu tiên được sinh ra vào năm 1978, “kỹ
nghệ” này đã phát triển nhanh chóng. Chỉ trong vòng
6 năm, từ năm 1995 đến 2001 đã có 65 ngàn ca
được ghi nhận trong 400 bệnh viện Mỹ.

Sinh nhiều con một lúc có cái bất tiện nhưng cũng có
cái... lợi.
Đi học về, hai trẻ sinh đôi líu lo báo tin vui:
“Mẹ ơi! Mẹ đoạt giải “Người Mẹ Đẹp Nhất” ở lớp con.”
“Ô! Mẹ rất vui. Thế lớp con chọn như thế nào?”
“Bỏ phiếu mẹ ạ! Không ai nhận được hơn một phiếu
ngoài mẹ.”
“Thế mẹ được bao nhiêu phiếu?”
“Hai ạ!”

Làm mẹ có cái cực phải... vượt biển đông một mình.
Cái kiểu phải làm “boat people” bất đắc dĩ này, nhiều
bà không ưa. Thay vì đi theo đường thiên nhiên,
nhiều bà đòi đi đường tắt bằng cách rạch bụng. Nếu
vì lý do sức khỏe của người mẹ hoặc của thai nhi thì
OK. Nhưng nhiều bà muốn... mổ bụng cho tiện vì...
lười! Phải tự mình banh da xẻ thịt cho đứa con ra
đời, vất vả và đau đớn lắm. Đau đến nước mang anh
chồng ra mà ... tế. Vì hắn mà nên nỗi truân chuyên!
Cũng có bà muốn sinh kiểu ăn sẵn vì lý do rất riêng
tư: không muốn các bắp thịt âm hộ giãn nở ra. Lại có
bà muốn thay quyền Con Tạo, muốn sinh vào lúc
tiện lợi cho mình. Để đi... nghỉ hè. Hoặc để đứa con
ra đời đúng vào giờ tốt cho lá số tử vi thêm ngon
lành.

Tại Canada, trong năm 2002, 22,5% các sản phụ
chọn... hari-kiri! Bác sĩ sản khoa người Pháp Michel
Odent, người 30 năm trước đây, là cha đẻ của
phương pháp sinh trong bồn tắm và là người đã cổ
võ việc cải đổi phòng sanh tại bệnh viện cho giống
như phòng ở tại nhà, nay lại cho biết là những đứa
trẻ được sinh bằng cách mổ bụng thường ít có khả
năng thương yêu người khác và dễ trở thành hung
dữ. Theo ông cho biết thì một đứa trẻ ra tắt như vậy
sẽ không có một loại hormone được gọi là “hormone
thương yêu”. Đó là oxytocin được tiết ra khi người
mẹ lâm bồn. Các nhà nghiên cứu của trường Đại Học
California cũng đồng ý là oxytocin là một thành tố
quan trọng cho cho sự phát triển tình thương của trẻ
đến những người chung quanh.

Sinh con đã vất vả, nuôi con cũng thiên nan vạn nan.
Xưa đã vậy mà nay cũng vậy.
Xưa thì:
Gái một con trông mòn con mắt
Gái hai con con mắt liếc ngang
Ba con cổ ngẩng răng vàng
Bốn con quần áo đi ngang khét mù
Năm con tóc rối tổ cu
Sáu con yếm trụt, váy dù vặn ngang.
Nay thì:
Một cô gái vừa xuống xe buýt đã làm cho tất cả mọi
người chú ý vì cách ăn mặc quá táo bạo: một bên tà
áo vén cao để lộ nguyên cả “ngọn núi lửa” sắp phun
trào. Không ai dám nói gì, cuối cùng một viên cảnh
sát đánh liều đến nhắc cô gái:
“ Thưa cô, thời trang của cô rất táo bạo, nhưng tôi
nghĩ không tiện...”
Vừa nghe đến đây, cô gái vội nhìn xuống ngực  
mình và bỗng hét thất thanh:
“Thôi chết tôi rồi! Tôi quên thằng cu trên xe buýt!”

Vòng tay mẹ là vòng tay dịu hiền, bao bọc và che
chở con cái ngay từ lúc chập chững bước vào đời.
Đời sống luôn luôn là một cạm bẫy. Nó hứa hẹn
những điều trí trá, những lọc lừa, những âm mưu,
những phản trắc. Vòng ôm của mẹ là tấm lưới yêu
thương ấp ủ con trong từng bước vụng dại.

Hiểu chậm chậm nhé con yêu
Băng ngang qua đời sống thật dễ
Bước trọn vẹn với đời thật khó
Con có những ngón tay không cong
Những ánh mắt nhìn không nồng
Những âm hao con không trầm bổng
Làm sao con ôm choàng hết được
giọt lệ của nhân gian
Long lanh đó vì sao hôm
Lại gần đó hàm răng cá sấu
Chờ đợi điệu con nhảy múa
Không có vòng tay ôm của mẹ.
( Lê Thị Huệ )

Con tới tuổi đến trường, bị ném vào những cạnh  
tranh đầu đời, cũng cực lắm.
Đi học về, con buồn bã nói với bố rằng mình bị    
phạt môn toán.
“Thế thầy hỏi con như thế nào?”
“Thầy hỏi: 2 nhân 3 bằng bao nhiêu, con đáp 6.”
“Con đáp đúng!”
“Sau đó thầy lại hỏi: 3 nhân 2 bằng bao nhiêu?”
Ông bố nhún vai:
“Thế thì có khác quái gì đâu!”
“Thì con cũng nói giống y như bố vậy!”

Bạn bè, thầy cô, xã hội là những thành tố tạo ảnh
hưởng sâu sắc cho một đứa trẻ. Nhưng ảnh hưởng
quan trọng nhất vẫn là của bố mẹ. Nhân cách của
một đứa trẻ có nhiều phần hình thành bằng lối sống
của bố mẹ. Trong 6 năm đầu chỉ ở nhà với bố mẹ,
sau đó trong tuổi ấu thơ nơi nhà trường và cả thời kỳ
dậy thì, cách nuôi dậy con và cách bố mẹ đối xử với
nhau ảnh hưởng rất lớn tới đứa trẻ. Các nhà tâm lý
đã phân tích và đưa ra những lời khuyên thực tế cho
các bậc làm cha làm mẹ. Gia đình phải được tạo
thành một môi trường thân ái và yêu thương, hãy hết
sức tránh những bất hòa và xung đột giữa vợ chồng.
Điều này ảnh hưởng rất lớn tới con cái. Ly dị thường
làm tổn hại tâm lý của trẻ nhưng nhưng sống trong
một hoàn cảnh lúc nào cũng có thể bùng nổ... một
cuộc chiến có khi còn tệ hại hơn.

Mâu thuẫn trong gia đình, làm gì mà không có.
Nhưng cách giải quyết mới là vấn đề. Cần phân tích
cho rõ ngọn ngành những mâu thuẫn và tìm cách
dung hợp. Nhờ đó trẻ sẽ học được cách dùng lời nói
hơn là tay chân để... phải trái với nhau.

Tích cực hơn nữa là nên công nhiên bầy tỏ tình cảm
giữa vợ chồng, giữa cha mẹ và con cái. Một bầu khí
thương yêu được lan tỏa trong gia đình là điều con
cái rất dễ cảm nhận và dựa vào đó để sống với
những người khác. Ôm nhau, khen nhau và ngay cả
đùa giỡn với nhau là những cách mà cha mẹ có thể
cho con cái biết họ yêu thích và tôn trọng nhau như
thế nào. Lớn lên, cái môi trường nồng ấm mà chúng
sống sẽ ảnh hưởng tới tính tình và cách đối xử của
chúng với những người xung quanh.
Tuổi trưởng thành nơi xã hội “văn minh” là 18 tuổi.
Tới tuổi này, con cái thường có khuynh hướng ra
sống tự lập, không nhờ vả bố mẹ nữa. Đó là một
cách sống dựa vào khả năng của chính mình. Nhưng
ngày nay, cách sống này hơi... vất vả. Tình hình kinh
tế khó khăn và nạn thất nghiệp đã làm nản những
bước chân tự lập. Cứ dựa vào cây cột vững chắc
trong nhà cho chắc ăn!

Theo một bản báo cáo mới đây ở Anh thì 25% các
bậc cha mẹ vẫn phải giúp đỡ tài chánh cho các con
từ 30 đến 40 tuổi, 25% phải giúp đỡ cho con mua xe,
20% phải dốc hầu bao giúp con mua nhà. Thậm chí
tiền tiêu vặt, bố mẹ cũng phải chi. Số tiền... cứu tế
này lên đến 34,8 tỷ mỗi năm! Tại Mỹ, cũng rứa. Bố
mẹ thường phải xén bớt tiền hưu ra cho các con mỗi
khi chúng cần: tiền trả trước mua nhà, tiền vốn mở
cơ sở làm ăn và thậm chí cả tiền cho các cháu nội
ngoại học Đại Học nữa! Một bà cụ 70 tuổi ở Georgia,
sau nhiều năm gồng mình giúp cho các con, đã phải
than phiền: “Tôi đã cố gắng giúp con gái tôi bằng đủ
mọi cách, và tôi nhận thấy điều này không tốt chút
nào. Bạn muốn tất cả mọi thứ đều tốt đẹp và hoàn
hảo cho con cái của bạn, nhưng bạn không thể dùng
tiền mua những thứ đó cho chúng. Chúng phải tự
mình làm ra những thứ đó.”

Một cô gái 18 tuổi ở Anh, bố là bác sĩ, mẹ là y tá, đã
tự lập không cần tới sự trợ giúp của bố mẹ. Cô làm
việc tại một nhà hàng ăn với số lương 11 đô một giờ.
Vào Đại Học, tốn kém hơn nhiều, cô tự lo không nổi.
Ba năm học, tốn cỡ 37 ngàn đô, lấy đâu ra tiền? Cô
bèn nghĩ ra một cách kiếm tiền nhanh chóng: rao
bán trinh tiết trên E-Bay! Chỉ trong 3 ngày, đã có 400
người... đấu giá. Giá chót lên tới 23 ngàn đô. Tính ra
vẫn chưa đủ. Cô ngưng không bán nữa. Cô mở một
trang nhà riêng trên internet để... tự bán, hy vọng
được một số tiền cao hơn!

Nuôi con, con lớn khôn, con vào đời tự lập. Chu trình
đó cứ tiếp tục theo đường thẳng một chiều. Chỉ có
chiều đi, không có chiều trở lại. Mới ngày nào còn
hai vợ chồng son, rồi hai vợ chồng trẻ, thoắt cái đã
thành hai ông bà già vẫn chỉ có nhau. Tổ ấm có lúc
ríu rít bầy chim non, bây giờ quạnh quẽ hai bóng
hình khập khiễng.

Hai bà bạn già gặp nhau nơi một hội già. Một bà   
than phiền:
“Con cái bây giờ rặt một lũ bất hiếu!”
Bà kia phụ họa:
“Vâng, cứ cái đà này thì về già cũng chỉ có con
thiên hạ chăm sóc mình thôi chứ con mình đẻ ra  
thì...”
“Bà nói sao? Con thiên hạ nào chăm sóc mình?”
“Thì chồng bà chẳng là con thiên hạ là gì, bộ bà  
đẻ ra chắc!”

SongThao

********************************************************





********************************************************

Để Trở về trang Người Việt,xin bấm vào đây..  




Mẫu Chồng Tốt



Phải đẹp giai,
không dê gái,
thích ở nhà,
lo giặt giũ,
thích "đồ" cũ hơn "đồ" mới,
thích mua sắm cho vợ con,
phải lo toan cho cuộc sống,
thấy vợ nóng phải vuốt ve,
chớ xách xe đi tìm gái,
thấy gà gáy dậy nấu cơm,
phải sớm hôm chăm lo vợ,
thấy giấy nợ phải làm thinh,
phải một mình lo nội trợ,
khi gặp "mợ" phải dạ thưa,
đến trưa lo chợ búa,
ăn mặc phải như hai lúa,
cần kiệm cho vợ xài,
miệt mài làm việc,
có tiệc không đi -
mà có đi thì phải trình báo,
không được bố láo, với đức phu nhân,
phải lo thân
không toi mạng......

***************************************************


Canh Dưỡng Sinh đang nóng lên thành
một cơn sốt trong các Cộng Đồng người
Việt tại hải ngoại. Các nơi khác ra sao tôi
không được rõ chứ ở Montréal của tôi, nó
lây lan đến chóng mặt. Hè 2003 vừa qua,
khi tôi đang ở Santa Ana, một anh bạn ca
tụng thứ thuốc chỉ nấu bằng những lá và
củ thông thường, tôi ừ hử nghe mà không
chăm chú. Anh bạn dúi cho một tập tài liệu
bảo về đọc khắc biết. Đọc thấy hấp dẫn
thật, tìm tới một tiệm tạp hóa Đại Hàn mua
củ ngưu bang về nấu thử. Tiệm vắng tanh
vắng ngắt, khách chỉ có hai bà già Á Châu
đang đẩy xe. Chẳng biết hình dáng cái củ
mình đang tìm kiếm ra sao, tôi định hỏi
anh chàng bán hàng, thì nghe được câu
tiếng Việt. Đây này, thiếu khối gì! Hai bà
khách, mỗi bà cầm lên một bao ni lông có
chứa những khúc nâu nâu như những
khúc củi nhóm bếp. Nhà tôi xà vào hỏi
chuyện. Củ này dưới mấy tiệm mình nơi
đường Saint Denis cũng có bán nhưng giá
tới 20 đồng một ký, đây chỉ có mười đồng.
Hai bà hào hứng nói về Canh Dưỡng Sinh
và chỉ cho tôi xuống một tiệm Việt Nam
mua cuốn sách chỉ dẫn được photocopy
lại, giá 5 đồng một cuốn. Cậu phải đọc rồi
mới biết! Một bà căn dặn một cách thành
kính và cẩn thận.

Đọc mới biết thứ canh này chữa bách
bệnh. Từ ung thư, AIDS tới áp huyết cao,
tiểu đường, sơ gan... Lại còn làm mờ đi
những vết đồi mồi (cái dấu chứng đáng
ghét của tuổi già!), làm đen tóc, căng da...
Các bà mê tít thò lò liền! Lại còn giúp
uống rượu không say. Các ông muốn thử
ngay! Thế là đổ xô nhau mua mua, bán
bán, nấu nấu, uống uống.

Trong tiệm, người người đầy nhóc, vừa
lựa, vừa dành, vừa mau mắn trả tiền. Cứ
loạn cả lên. Nhìn lại, đa số là các cụ già
dắt díu nhau, mặt tươi rói, làm như đã bắt
lại được nguồn sinh lực đã mất. Già! Chỉ
nghe thấy cái tiếng cộc lốc đó đã thấy
nản. Nó là cái tuổi làm cho thân xác trở
thành vùng oanh kích tự do của bệnh tật,
cái tuổi thuốc nhiều hơn cơm, cái tuổi vội
vã níu kéo ngày tháng đang dần cạn.

Trong một tiệm ăn, một bàn tám ông bạn
tôi, lỗ chỗ tóc bạc, tóc tiêu nhiều hơn
muối, cười cười nói nói vui vẻ. Can cớ gì
vậy? Hỏi ra mới biết các ông cùng chung
một tuổi, tuổi con trâu. Hỏi thêm nữa mới
hay là các ông đang tụ tập chén tôi chén
bác mừng cho kiếp kéo cầy vừa chấm dứt,
trả lại cầy bừa cho đám trẻ. Trâu trả lại cày
bừa cho đồng ruộng, ta về nhà ta nhẩn
nha. Hỏi thêm nữa về dự tính sẽ hưởng
già như thế nào, các ông cười. Cứ phè ra!
Sáng khỏi thức dậy sớm, khỏi chong mắt
nhìn mặt đồng hồ, khỏi khóc cười với
tuyết. Thế là sướng rồi. Một ông ngôn một
câu mất sướng. Chỉ còn có mỗi một việc
nuốt những viên thuốc. Ông khác. Còn coi
cháu nữa! Về già, hình như chỉ còn lợi ích
kinh tế duy nhất: coi cháu. Và đó có lẽ
cũng là giá trị duy nhất của người già nơi
xứ người! Có ông bà coi sóc cháu, đưa
đón cháu đi học, chơi với cháu, dẫn cháu
đi chỗ này chỗ kia, cũng đỡ lắm. Đỡ cái
phiền phức phải gửi con. Vừa tốn tiền,
vừa không an tâm. Một bà cười như mếu.
Đó cũng là nguồn vui đấy ông ạ, chẳng lẽ
cứ ngồi nhìn nhau như hai con khỉ già!

Mấy năm trước, họa sĩ Trịnh Cung ghé
chơi Montréal. Rảnh ít phút là nhấc điện
thoại phôn về Cali. Ông có bồ nhí bên đó
hay sao vậy? Liếc mắt, lừ một cái. Bồ cái
con khỉ ấy! Nói chuyện với cháu đấy các
ông ạ. Đi chơi, cứ xà vào hàng bán quần
áo, đồ chơi con nít. Mua chút quà về cho
cháu. Cho nó vui! Bạn bè chưa thấy mặt
vui của cháu, nhưng thấy mặt ông như mở
hội. Xuống giọng tâm sự. Lúc nào các ông
có cháu thì biết, thương lắm các ông ạ!
Thương còn hơn thương con ngày xưa
nữa! Một ông phân tích. Ngày xưa, lúc
mình có con, mình còn trẻ, còn bay nhảy,
còn trăm công ngàn việc, không có tâm trí
và thời giờ thương con trăm phần trăm,
bây giờ, già rồi, chim chỉ biết nhẩn nha
từng bước, cánh xệ rồi, bay chi nữa, đành
dồn tất cả cho cháu, thương ơi là thương!

Ông Luân Hoán bây giờ cũng mải mê với
cháu. Cháu có phá phách, giật đổ giật bể
đồ đạc cũng cứ ngồi cười. Một đứa cháu
ra đời, thơ cũng vung vít cựa mình.

đất trời thơm ngỡ hoa
tâm nhẹ tưởng hoan ca
hóa ra là không phải
chỉ đời thêm Nina.

Lần hai.

Montreal thơm lá thơm hoa
giữa xuân vàng đón Lyna vào đời
nghiêng vai mây đứng giữa trời
thòng tay ve vuốt mắt môi ngập ngừng
........

Lần ba.

Black Foot Idaho
tuyết bay phai nắng sớm
chợt nở nụ ca dao
giữa sáu giờ chín phút
ngày mười một tháng hai
nhằm ba mươi tháng chạp
Vincent nằm trên vai
Việt Nam vào nguyên đán
không bén hương quê nhà
vẫn thơm tình nguồn cội.

Nhưng ngộ nhất là ông Thế Uyên. Người
suốt một đời văn vẫn chưa hết rung cảm
với những đồi những núi của người nữ,
vậy mà bây giờ cũng mê cháu. Trong cuốn
Những Người Đã Qua vừa được nhà xuất
bản Văn Mới in trong năm 2003, Thế Uyên
như đã già đi những đam mê. Vẫn mặn với
người nữ, nhưng đồng thời lại yêu cháu.
Cháu xem chừng cũng ngang ngửa với
người nữ! Vợ chồng tôi đang ở chung hòa
thuận với ba con trai hai con dâu và hai
đứa cháu đầu tiên- tôi không ngờ đến tuổi
này tôi lại có thể yêu thích các cháu đến
như vậy, mỗi khi mẹ mấy cháu bồng con
về thăm bên ngoại, tôi nhớ cháu ngẩn
ngơ.(trang 149)

Ông anh tôi, suốt một đời làm chơi ăn thật,
lè phè rất mực, tiền bạc phủ phê. Về già
coi bộ lại hết lè phè, rất chí thú trông
cháu, mệt thì có mệt, đôi khi vừa ngáp sái
quai hàm vừa bầy trò cho cháu chơi. Chán
cũng chẳng được. Cứ làm hề suốt ngày
cho cháu cười thì mình cười làm sao
được! Làm hề? Trời đã định như vậy rồi!

Chuyện như thế này.
Thượng Đế tạo ra con bò và bảo: “Con
phải ra đồng làm việc suốt ngày với nhà
nông, chịu nắng nôi, phải sanh đẻ để
truyền giống, cung cấp nhiều sữa để giúp
chủ. Ta sẽ cho con sống 60 năm”.
Con bò thưa lại: “Cuộc sống khổ cực như
vậy mà Ngài bắt con sống tới 60 năm sao?
Con chỉ xin sống 20 năm, trả lại Ngài 40
năm”. Thượng Đế chấp thuận. Ngài lại
dựng nên con chó và nói: “Con phải nằm
suốt ngày trước cửa nhà, thấy người xông
vào nhà hay đi ngang qua con phải sủa. Ta
cho con cuộc sống dài 20 năm”. Con chó
thưa lại: “Sao Ngài bắt con sủa lâu quá
vậy? Con chỉ xin 10 năm, trả lại Ngài 10
năm”. Thượng Đế thở dài, gật đầu. Ngài
tạo nên con khỉ và bảo: “Suốt đời con
phải làm trò khỉ cho người khác cười. Ta
cho con sống 20 năm”. Con khỉ khóc và
thưa lại: “Phải làm trò khỉ suốt 20 năm thì
chán quá, thưa Ngài. Con chỉ xin sống 10
năm, trả lại cho Ngài 10 năm”. Thượng Đế
cũng chấp thuận.

Cuối cùng, Thượng Đế tạo nên con người
và nói: “Ăn, ngủ, chơi, làm tình, hưởng
thụ. Con không phải làm gì cả, chỉ có mỗi
một việc hưởng thụ, hưởng thụ mà thôi!
Ta cho con sống 20 năm”.
Con người thưa: “Ngài nói sao? Chỉ 20
năm thôi à? Không, không thể vậy được.
Con xin thưa với Ngài như thế này: con lấy
20 năm Ngài ban cho con và xin thêm 40
năm con bò trả lại Ngài, 10 năm con khỉ
không nhận, 10 năm con chó chê. Như vậy
là Ngài cho con tất cả là 80 năm. Xin Ngài
chấp nhận cho.” Thượng Đế dễ dãi gật
đầu.

Như vậy, con người chúng ta đã sống 20
năm đầu chỉ biết ăn, ngủ, chơi, làm tình,
hưởng thụ và phè ra chẳng làm gì cả. 40
năm kế tiếp, chúng ta vất vả phơi lưng ra
nắng để kiếm ăn. 10 năm kế đó, chúng ta
làm trò khỉ để giải trí cho cháu. Và 10 năm
sau cùng, chúng ta ngồi trước cửa nhà
sủa một cách giận dữ với ông đi qua bà đi
lại.

Câu chuyện trên tôi thuổng được trên
internet.

Người ta thường vẫn nói tới kiếp sống.
Tôi tưởng chỉ có một kiếp, hóa ra có tới
bốn kiếp lận! Vậy thì cuộc sống có dài
thêm ra không? Không có đâu!

Một buổi tối, tôi đến chơi nơi nhà trọ của
nhà thơ Tô Thùy Yên trong thời gian anh ở
chơi Montréal. Khi tiễn tôi ra xe về, đã
nửa đêm, trời căm căm, cây cối đã say
giấc, nghe tôi nói mai phải đi làm sớm, anh
giương mắt. Anh còn đi làm à? Tôi gật đầu.
Trầm ngâm một lúc, anh mới chậm rãi một
câu tiếng Anh. Life is short! Đời ngắn, ai
chẳng thấy! Thoắt cái mà Saigon những
ngày nhởn nhơ nơi quán Cái Chùa đã ngót
nghét 30 năm. Từ ngày đó đến giờ, chúng
tôi không gặp Đặng Phùng Quân, người
tới từ Houston, Texas.

Chúng tôi đây là Luân Hoán, Trang Châu,
Hồ Đình Nghiêm, Lưu Nguyễn, Song Thao
ở Montréal, Trần Doãn Nho, Phan Xuân
Sinh ở Boston. Chúng tôi tụ họp nơi đây
để dự đám cưới con gái của nhà thơ Tô
Thùy Yên. Nhìn nhau thấy đã bàng bạc
khói sương. Già rồi, chuyện đi đứng nghe
chừng đã biếng nhác. Không có dịp thì
ngại đi. Phải có cái trẻ trung của một đám
cưới, cái níu kéo của số đông bạn bè thì
cái thân rệu rạo mới cất bước làm một
chuyến đi. Chuyến đi sáu giờ bay như
Nguyễn Xuân Hoàng từ Cali, sáu giờ lái xe
như Phan Ni Tấn, Bắc Phong, Lê Hân từ
Toronto đổ xuống Montréal hai tuần sau
đó. Cũng là một níu kéo của sức trẻ, của
con cháu: lễ vu quy của con gái tôi. Sức
già như đã kiệt, phải nhờ sức trẻ đẩy phía
sau mới đan kết với nhau được.

Những người chơi với chữ nghĩa có cái
tình lân lý lạ lùng lắm. Ới nhau một cái là gì
cũng vứt bỏ hết, gặp nhau cái đã! Đi tới
rạc chân chỉ cần một buổi chuyện trò là
cũng đáng đồng tiền bát gạo rồi. Đám
cưới phải có hát hò, vui cười, nhộn nhịp.
MC Phan Dụy, một con chim lạ được nhà
thơ Tô Thùy Yên dắt tới Montréal, kêu hết
người nọ tới người kia lên sân khấu. Vóc
dáng thanh nhã, nói năng duyên dáng, lúc
tiếng Việt, lúc tiếng Hồng Mao, hát hay,
ngâm thơ cũng hay, ngâm Ta Về của Tô
Thùy Yên thì, theo Trần Doãn Nho, nghe
nhức nhối lắm! Vậy mà nháy nhau một cái,
lũ chúng tôi kéo nhau ra ngoài sân trước
nhà hàng hết, mặc cho cô Phan Dụy kêu
réo ở trong, cứ nhẩn nha trò chuyện.
Chuyện xưa chuyện nay. Làm như mới bắt
tay nhau tạm biệt ngày hôm qua, hôm nay
gặp lại, tiếp nối câu chuyện đang dang dở.
Những người viết như có một loại thần
giao cách cảm lạ lùng. Xa nhau bao nhiêu
lâu cũng cứ như hôm trước hôm sau. Trời
đã cuối hè, cơn gió chớm thu đã về đâu
đây, chúng tôi người đứng kẻ ngồi. Ngồi
cũng là ngồi trên tấm bệ xi măng của chân
cột đèn đường. Vất vưởng những câu nói
tiếng cười với nhau. Sảng khoái! Xác thân
đã rùng mình gai gai mà giọng nói vẫn đầy
than đầy lửa, tiếng cười vẫn như ba mươi
năm trước. Thời gian cũng e dè lùi bước.
Chúng tôi sống lại một thuở Saigon. Một
ông hứng chí. Bọn viết lách tụi mình
không bao giờ già, chỉ thêm tuổi thôi! Rõ
là những ông văn thơ, rặt một tuồng làm
biếng soi gương!

SongThao

**************************************************


Đánh


Chuyện được kể như thế này. Ngày xưa,
có bà mẹ rất hay đánh con, mỗi lần đều
đánh rất đau, nhưng cậu bé cứng đầu
chẳng bao giờ khóc. Một hôm, bà nghĩ lại
thấy thương con quá. Khi con phạm lỗi, bà
đánh rất nhẹ. Lạ thay, cậu bé lại oà khóc
nức nở. Bà mẹ hỏi nguyên nhân, cậu bé
đáp: “Con thương mẹ đã yếu sức, nay
đánh con cũng không đánh được đau,
nên con khóc”. Bà mẹ nghe con nói , rất
cảm động.

Ý chính mà câu chuyện trên muốn nêu ra:
đó là một đứa con có hiếu, trẻ em nên...
noi gương! Chuyện không nói gì đến hành
động đánh con của bà mẹ. Mặc nhiên coi
đó như một việc làm có... chính nghĩa!
Ngày nay, kiếm được một đứa con như
vậy, coi bộ hơi khó. Thời tôi còn mài đũng
quần trên ghế trường tiểu học, học sinh
đã biết dùng mọi mưu kế để chống đòn.
Lá chuối khô, giấy báo, tập vở, và nhất là
mo cau được lót vào trong quần để
chống... khủng bố. Những hành động
chống đối tiêu cực này, ngoài việc bảo vệ
bộ mông, còn nói lên được điều muốn nói:
chống đối roi vọt! Thời bây giờ, tình trạng
chống đối còn quyết liệt hơn nữa. Đứa
cháu tôi, mới loe ngoe đi nhà trẻ được có
mấy tháng, chẳng hiểu được các cô giữ
trẻ... tuyên truyền như thế nào mà khi về
nhà bị mẹ dọa đánh đã nghiêm trọng
tuyên bố: “Con sẽ kêu 911!”

Thời nhỏ dại của chúng ta, chắc chẳng có
ai không được nếm mùi chiếc roi quất lên
mông. Nó... cực chi lạ! Bố mẹ, tuy tức giận,
nhưng còn đủ sáng suốt ban hình phạt
một cách có lớp lang đàng hoàng. Kể tội,
nhận xét và... định giá. Tội nào bao nhiêu
roi, có giá biểu tất cả. Tội nhân lẳng lặng
nằm xuống, giơ mông ra, chịu đúng số roi
đã được ấn định trong tiếng khóc tức
tưởi. Roi chưa đụng tới mông đã khóc la
om sòm, đâu có được hiếu để như cậu bé
trong chuyện cổ! Những vết thương rướm
máu sau đó sẽ được anh chị lớn, bà cô bà
dì tốt bụng hoặc chị người làm săn sóc.
“Thủ phạm” lẳng lặng đi hút thuốc lào
hoặc têm miếng trầu nhai bỏm bẻm, mặt
lạnh như tiền.

Thày cô giáo cũng tha thiết với cây roi
không kém. Có chữ nghĩa nên nhiều sáng
kiến. Đánh mông chán, bắt chụm những
ngón tay lại để gõ trên những ngón tay
đau điếng, lại cho chiếc roi đi chu du từ
đầu đến chân, nơi nào cũng là bến đỗ.
Nhiều thầy cô đánh mãi mỏi tay, hết hứng
thú, ủy quyền cho trưởng lớp đánh, hoặc
tinh quái hơn, cho con trai quất mông con
gái, con gái quất mông con trai, hoặc cho
nạn nhân đánh... trả thù lại! Chiếc roi ngày
bé, đó là những kỷ niệm không thú vị gì.
Chẳng nên nhớ lại. Nó ám ảnh quá lắm.

Chú bé lần đầu tiên được ông nội cho đi
coi hát opera, ghé sát tai ông thầm thì hỏi:
“Ông ơi, cái ông đứng quay lưng vào khán
giả là ai thế?”
“Nhạc trưởng.”
“Tại sao ông ấy lại lấy cái roi chỉ vào mặt
bà mặc váy dài để đe dọa?”
“Đâu có, ông ấy có dọa ai đâu?”
“Lạ thật, thế tại sao bà ấy lại hét thất
thanh lên như vậy?’

Con nít ngày nay có được may mắn hơn
thế hệ chúng ta ngày xưa không? Nhiều
phần là như vậy. Nhưng người lớn ngày
nay coi bộ nhiều tính xấu hơn. Rượu chè,
hút sách, dồn nén, nhiều lo toan, bệnh
hoạn và... dâm hơn! Những tính xấu trên
18 tuổi này, đôi khi đầy đọa con nít một
cách thậm tệ. Mới ngày 9 tháng 2 vừa qua,
tại cộng đồng thổ dân Cree ở Waswanapi,
cách Montreal khoảng 500 cây số về
hướng tây bắc, đã sôi nổi về một vụ
ngược đãi con nít. Bé Khayden Otter, 32
tháng tuổi, được bố mẹ gửi cho một bà
chuyên giữ con nít, đã bị một người đàn
ông 28 tuổi, sống chung với bà này, đánh
đập đến ngất xỉu vì những vết thương ở
đầu và nội tạng. Được đưa bằng trực
thăng tới bệnh viện Nhi Đồng Montreal,
em đã được các bác sĩ mổ xương sọ vì
não bị sưng. Cả ngàn người trong 9 cộng
đồng người Cree trong vùng đã tụ tập
phản đối hành động dã man này. Họ đã
hăng hái góp tặng tiền bạc và phẩm vật
cho gia đình của em bé Khayden.

Tại huyện Bù Đốp, thuộc Bình Phước ở
Việt Nam, một em học trò lớp 8 cũng đã
phải vào bệnh viện vì bị ông Trưởng
Phòng Giáo Dục... giáo dục hơi nặng tay!
Cũng vào ngày 9 tháng 2, em Mai Văn Tâm,
14 tuổi, cùng bạn bè dùng súng bắn đạn
nhựa chơi bắn nhau. Rủi ro, Tâm bắn
trúng vào tai Phạm Quang Hải, con ông
Trưởng Phòng Giáo Dục Phạm Quang Ái.
Cuối buổi học, ông Ái lệnh cho Hiệu
Trưởng đem em Tâm lên phòng của ông
để giải quyết vụ việc. Ông giải quyết
không phải bằng đầu óc, bằng công tâm
nhà giáo, mà bằng những cú đấm vào đầu,
vào mặt em Tâm. Sau đó, ông giáo viên
thể dục Phan Văn Vỹ dẫn Tâm về trường
lại chơi thêm trò... thể dục bạt tai Tâm
tiếp. Kết quả, cái mền rách tên Tâm vào
bệnh viện và được cấp giấy chứng
thương ghi rõ “đa chấn thương do bị
đánh... sưng đau vùng má phải, tai trái.”
Gia đình em Tâm đã đâm đơn kiện.

Thế ra, lai rai, trẻ em vẫn cứ bị nọc ra
đánh. Cú nào cú nấy đều phải vào nhà
thương cả. Đâu có được đánh một cách...
văn minh như bố ông Lê Quý Đôn phạt
con. Cái ông Lê Quý Đôn mà sử sách
ngưỡng mộ, có tên trên bảng tên đường
thuộc nhiều thành phố, hồi nhỏ cũng
cứng đầu, biếng học một cây. Một bữa,
chú bé 10 tuổi Lê Quý Đôn bị ông bố phạt
bằng cách ra điều kiện. Hoặc xuất khẩu
làm một bài thơ, hoặc phải giao du với
chiếc roi mây. Tội... rắn đầu biếng học.
Cậu bé họ Lê xin bị phạt theo kiểu... văn
hóa. Cậu ứng khẩu đọc ngay một bài thơ
mà câu nào cũng có tên một loài rắn. Chỉ
có “rắn đầu” là không thấy đâu!

Chẳng phải liu điu cũng giống nhà
Rắn đầu biếng học lẽ không tha
Thẹn đèn hổ lửa đau lòng mẹ
Nay thét mai gầm rát cổ cha
Ráo mép chỉ quen lời lếu láo
Lằn lưng chẳng khỏi vệt năm ba
Từ nay Châu Lỗ xin siêng học
Kẻo hổ mang danh tiếng thế gia.

Bài thơ đã đi vào văn học sử Việt Nam
như một tuyệt tác. Ngày nay, trẻ em ít bị
đánh nên thơ thẩn về cái vụ đánh đòn
này... tuyệt bản! Chẳng còn thấy nữa. Mấy
ông tòa Tối Cao Pháp Viện Canada lại vừa
tiếp tay làm... thui chột thêm nền thơ phú
roi vọt này.

Tối Cao Pháp Viện Canada mới đây, với đa
số phiếu 6/9, đã sửa lại Điều 43 trong bộ
Hình Luật đã có từ 112 năm nay đề cập
đến vụ... đánh đòn. Theo nội dung cũ của
Điều Luật này thì cha mẹ và thày cô giáo
có thể dùng sức mạnh “vừa phải” với mục
đích “giáo hóa”. Nội dung mới được sửa
đổi cấm hẳn roi vọt với trẻ em dưới 2 tuổi,
các bậc cha mẹ không được dùng bất cứ
một thứ dụng cụ nào để trừng phạt con
cái. Theo các chuyên viên giáo dục thì
dùng hình phạt thể xác với các em dưới 2
tuổi không có hiệu quả cải hóa vì các em
còn rất hạn chế về nhận thức. Thượng
cẳng tay hạ cẳng chân với các em thuộc
tuổi teen lại có cái hại khác. Chúng có thể
kích thích sự gây hấn hay tạo ra những
hành vi chống lại xã hội của các em.

Trong năm 1998, tại Canada, đã có 9700
trường hợp trẻ con bị đánh đập được các
viên chức bảo vệ trẻ em ghi nhận. Đánh
đòn vẫn là một trong những cách dậy con
của phụ huynh. Nhiều bậc cha mẹ cho
rằng ngày xưa họ bị đánh đòn thì nay leo
lên làm cha mẹ cũng cứ tiếp tục... truyền
thống đó. Họ bưng tai bịt mắt với những
thay đổi của cách sống ngày nay. Năm
1986, điều tra viên Barbara Carson tiếp
xúc với 1000 phụ huynh thì chỉ có 21
người cho biết là họ không bao giờ dùng
roi vọt với con cái. Trong một cuộc điều
tra khác, lần này bằng giấy tờ đàng hoàng,
thì 90 % phụ huynh có con từ 3 đến 4 tuổi
nhận là họ có đánh con. Phần lớn phụ
huynh đều cho là việc phát nhẹ vào mông
để răn dậy là điều cần thiết. Nhưng thế
nào là nhẹ? Nhiều người cho là có những
bậc phụ huynh dễ nổi nóng và không biết
dừng lại đúng lúc. Mà đánh đòn con cái lại
rất thường xảy ra vào những lúc phụ
huynh nóng giận. Nóng có khi chẳng vì sự
ngỗ nghịch mà còn vì sự học hành của
con cái.

Cậu con mách mẹ;
“Hôm nay bố đánh con những hai lần liền
mẹ ơi!”
“Tại sao vậy?”
“Lần đầu là vì con không đưa sổ liên lạc
cho bố coi.”
“Đánh rồi thì thôi chứ sao lại đánh nữa?
Con lại phá phách gì cho bố đánh nữa
phải không?”
“Không, con có phá gì đâu! Lần thứ hai là
khi bố xem xong cuốn sổ ấy!”

Các cậu ấm cô chiêu của chúng ta nghĩ
sao về chuyện roi vọt? Jack Hellyer-
Milroy, 11 tuổi, học sinh lớp 6 của trường
Lower Canada College, ghen tị với con
mèo trong nhà. “Nếu con mèo làm đổ bể
vật gì trong nhà thì OK. Nhưng nếu là con
nít thì bị vụt liền!”. Cậu ấm Daniel
Khazzam, 12 tuổi, thì nhún vai cho việc
đánh con nít là... ghê tởm. “Cha mẹ và
thày cô không có quyền làm tổn hại trẻ
em!”. Cô chiêu Caraline Ballard, 9 tuổi,
rất... đạo mạo khi cho biết là cha mẹ phải
nói phải quấy với con hơn là đánh con,
luật phải viết rõ như vậy. Một cậu bé 10
tuổi cho kể lại có lần bị cha đánh, cậu đã
đánh lại. “Ba tôi hỏi tại sao lại đánh lại
ông, tôi trình bầy những gì tôi cảm thấy
khi bị đánh và ông hứa sẽ không bao giờ
đánh tôi nữa.” Biến cố này đã làm cho ông
bố hiểu là lời nói có hiệu quả hơn là đánh
đòn. Phần lớn các trẻ em được phóng
viên báo The Gazette phỏng vấn sau khi
có phán quyết của Tối Cao Pháp Viện
Canada đều nói là chúng sẵn sàng chấp
nhận bị cúp không được coi truyền hình
hay chơi Nintendo trong một tháng hơn là
bị đánh!

“Yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho
bùi”, câu tục ngữ này đã có thể cho vào
Bảo tàng viện được chăng? Yêu một
cách... đau đớn như vậy dễ ghét lắm. Chỉ
có cô ký điệu này mới thích... đau đớn. Cô
vừa lấy được ông sếp. Về nhà chồng, cô
hỏi mẹ chồng: “Mẹ có biết tại sao con lấy
được anh ấy không? Chắc hẳn trong số 15
cô thư ký của anh ấy, sẽ chẳng bao giờ
anh ấy để mắt đến con nếu không có cái
lỗi lầm của con bữa đó. Anh ấy gọi con lên
văn phòng quở trách về việc con viết sai
lỗi chính tả nhiều quá. Con bảo anh ấy
rằng con sợ nghe mắng lắm, thà anh ấy cứ
phát cho con mấy cái vào mông còn hơn!”

SongThao
Nếu thấy chưa đủ vui, xin nhấn tiếp vào đây...
Counter