Vì tình
    Thế Lữ
Counter


   Anh Trần Văn quả không phải là người đẹp trai. Độc giả hãy tưởng tượng một người trạc hai mươi
lăm, nước da đen, mũi to nhô đại ra ngoài, cái trán cũng nhô trông như cái bứu, đôi lông mày rất rậm,
làm cho cặp mắt cận thị của anh ta có một vẻ dữ tợn đến kỳ khôi. Anh ta ăn mặc quần áo tây, nhưng
người lùn mà cả ngang, dáng đi láu táu trông rất ngộ nghĩnh. Cả người anh ta cái gì trông cũng buồn
cười.

Tôi yêu bạn tôi đến đâu cũng phải nhận rằng bạn tôi trông xấu quá!

Văn cũng tự biết thế. Có khi anh lại tự chế giễu mình để làm bạn hữu vui cười. Nhưng anh ta là một
người tính nết thật thà, dễ tin người và có một tấm lòng tử tế hơn ai hết thảy.

Tôi lại phải nói cho độc giả hay rằng con người giản dị, thực thà kia lại là người đa tình nữa. Chẳng
biết đó có phải là điều “mai mỉa của số mệnh” không ? Chỉ biết bạn tôi biết yêu, mà yêu say, yêu đắm,
yêu thiết, yêu tha; tình yêu trong huyết mạch người con trai này sôi nổi như sóng bể. Nhưng trong bao
nhiêu thiếu nữ mà anh ta ca tụng nhan sắc, anh ta không được lấy một cô nào để ý đến mình. Cái đó
cũng không lấy gì làm lạ.

Ấy vậy mà anh Văn cũng có một chuyện tình, hay một chuyện mà anh sẵn lòng gọi là một chuyện tình
thì đúng hơn. Câu chuyện thực chẳng hay gì cho anh ta, nhưng bạn tôi không muốn quên, mà mỗi khi
nhắc tới, lại ra ý cảm động như người âu yếm vuốt ve một điều dĩ vãng êm ái.

Đầu đuôi câu chuyện như thế này:

Tháng chạp năm ấy, anh Văn lên Yên Bái thăm một người bà con. Lúc trở về anh gặp một người thiếu
nữ, ăn mặc giản dị, người rất đẹp và rất có duyên, cùng đi với anh ta trên một chuyến xe hỏa.

Người ấy ngồi ngay ghế trước mặt Văn, khiến cho anh chàng mở một quyển sách ra, nhưng không
đọc được câu nào hết. Văn là người nhã nhặn lễ phép, nên không dám nhìn lâu, sợ người thiếu nữ
ngượng. Anh ta thỉnh thoảng mới khẽ kín đáo trông lên, để cho mắt được hưởng cái nhan sắc kia trong
giây lát thôi. Cái lòng yêu mộ của bạn tôi thì thực nồng nàn, song chỉ biểu lộ ra đến thế là hết. Vả anh
ta biết rằng mong hơn cũng chẳng được nào. Người thiếu nữ thì trắng trẻo thế kia, yêu kiều thế kia,
trên khuôn mặt thanh tú ấy không chỗ nào đáng chê, còn mình thì…. ôi chao! Bạn tôi chép miệng thở
dài một cách rất chua chát.

Rồi anh ta nghĩ bụng: "Giá mình được là người quen với con người nhan sắc như thế cũng đủ lắm rồi !”.

Anh ta bèn cố tình, đợi dịp làm quen. Thì may sao cái dịp may ấy hiện ngay đến sau khi người thiếu
nữ ra cửa toa để nhổ quết trầu.

Xe hỏa về ngày gần Tết, nên rất đông; lúc cô kia ở cửa toa trở vào thì đã bị hai bác nhà quê chiếm
mất chỗ. Người thiếu nữ thấy họ ra chiều không nể vì ai hết, nên không nói gì, chỉ cau mày vịn tay lên
mép cửa sổ gần đấy đứng nhìn ra cảnh tượng bên ngoài.

Văn ngồi bên này tức hộ cô kia, liền mắng cho mấy bác đàn ông vô lễ mấy câu ra phết lắm. Đoạn anh
ta đứng dậy, đến bên người thiếu nữ, lúng túng một chút, rồi mời cô ngồi xuống chỗ mình. Người thiếu
nữ không từ chối. Cô ta vén áo ngồi xuống lại cảm ơn anh Văn bằng một nụ cười. Thế là đủ cho bạn
tôi bay lên chín tầng mây.

Anh Văn đứng bên người thiếu nữ, không giấu được sự vui mừng. Anh ta lấy dáng bộ rất tình tứ, làm
như mình chẳng lùn một tí nào hết, và quên bẵng đi rằng mình hiện làm chủ nhân của một cái “mũi sư
tử”, đôi mắt cận thị với cái trán gồ. Nhưng dẫu cho bạn tôi có nhớ đến cái xấu đáng giận của mình
cũng không hề gì mấy, - anh ta vẫn sung sướng được, bởi vì người thiếu nữ hình như không trọng bề
ngoài lắm, và hình như chỉ cảm riêng vì tấm lòng quý báu của anh Văn tôi.

Coi lối ăn mặc nhã nhặn của cô ta, Văn đoán là người nền nếp ở tỉnh nhỏ. Thế thì cô ta không có cái
thói đỏng đảnh khinh người như bọn tiểu thư Hà Nội, họ chỉ ưa chuộng những công tử tốt mã bề
ngoài. Anh ta lại thấy cô kia đi có một mình, nên mới lấy thú giọng bao dung và rất nhã nhặn mà hỏi:

- Thưa cô, cô đi đâu?

- Thưa ông, em xuống Hà Nội

- Thưa cô, cô xuống chơi hay có việc?

- Thưa ông, em xuống hỏi nợ một người chịu tiền hàng.

Rồi cô ta lại hỏi Văn:

- Ông cũng về Hà Nội ư?

- Thưa cô, vâng.

Thế rồi câu chuyện của hai người cứ thân thiết hơn, đằm thắm hơn lên, và con mắt đắm đuối của
người thiếu nữ thêm lóng lánh, thêm tình tứ…

Anh Văn thấy chưa thấy bao giờ mình có duyên đến thế.

Anh ta cười bằng miệng cười xinh đẹp nhất, hắng giọng luôn để đỡ cảm động, và cứ chớp hoài đôi
mắt cận thị để cho mình biết chắc rằng đây là sự thực, chứ không phải trong giấc mơ. Người bạn tốt
của tôi thật không ngờ rằng lại được hưởng những giây phút êm đềm quá đáng ấy.

Mà cái hạnh phúc mỗi lúc một tăng lên ! Một lần tàu đỗ, hành khách lên ít, xuống nhiều. Người thiếu
nữ lại ngồi nhích ra một bên để cho Văn ta được ngồi cạnh. Lại là một lần khác, người thiếu nữ đánh
rơi chiếc khăn tay lụa, anh Văn nhặt lên hộ, lúc trả, được chạm đến bàn tay ngà ngọc của mỹ nhân.
Rồi lại được mỹ nhân mời ăn trầu. Văn răng trắng, diện tây, nhưng cũng nhận lấy một cách lịch sự.

Anh ta cứ hết lòng cảm tạ sự tình cờ đã làm cho anh gặp được người thiếu nữ, và trong trí đã thấy
trước những chuyện tình duyên êm ái sau này. Có một người nhan sắc để mà yêu ! để mà nhớ thương
! để mà mong đợi đến cái ngày tốt đẹp kia là ngày được cùng sánh vai người ngọc! Ôi, còn gì sung
sướng cho đời người hơn! Anh Văn thường ngõ riêng với tôi rằng: “Tôi xấu thế này, chỉ mong lấy được
một người có duyên thôi, thế cũng đủ mãn nguyện”. Thế mà người thiếu nữ kia đã có duyên, lại đẹp,
lại sắc sảo, lại lễ phép, lại con nhà nền nếp, đủ mọi điều hay ! Mà lại còn tỏ ra lòng quyến luyến anh
Văn nữa kia! Cho nên một lời nói của cô ta, một cử chỉ của cô ta, cùng những ý tứ ở đầu mày cuối mắt
cô ta, đã khiến cho trí tim bạn tôi nhiều lần đập mạnh lên dữ dội.

Ngồi bên một người đẹp như thế thì đường dài đến đâu cũng là ngắn. Chả mấy chốc, xe lửa đã tới Gia
Lâm.

Rồi qua cầu.

Rồi qua ga Đầu Cầu

Mọi người đều thu xếp để xuống. Người thiếu nữ buộc lại khăn vuông ra đằng sau gáy rôì đến đứng
bên một cái va – ly hòm là hành lý của cô ta. Anh Văn lại bên hỏi:

- Cô có ai ra đón không?.

- Thưa ông, không ạ!

Văn mừng thầm rằng sẽ được dịp xách hộ va – ly. Anh ta lại nói:

- Từ Hàng Đa đến cửa Nam cũng gần, vậy trước khi ngược Yên Bái cô ghé qua vào chơi nhà tôi.

- Xin vâng.

Người thiếu nữ lúc ấy đưa đầu ra ngoài cửa sổ trông về phía ga.

Tàu dần dần chạy chậm lại. Văn đang tìm câu gì nói nữa, bỗng nhiên cô ta quay lại, tái mặt đi. Văn ân
cần hỏi thì cô ta gượng cười đáp:

- Em đi tàu không quen, nên vừa đứng dậy đã chóng mặt…

- Thế mà tôi cứ tưởng cô phải cảm….Nhưng cô ngồi xuống, không mệt thêm.

Người thiếu nữ ngồi xuống, mỉm cười nhìn Văn bằng đôi mắt mệt nhọc, dịu dàng và… âu yếm. Văn
sướng quá, đỏ cả mũi, lần hết túi ba - đờ - suy đến túi áo trong định tìm một vật mà không thấy, rồi
phàn nàn:

- Buồn quá! Tôi bỏ quên lọ dầu ở nhà ông bạn rồi. Không thì cô lấy một chút xoa cũng đỡ.

- Nhưng không hề gì cả! Em chỉ choáng có một chút thôi,

- Tuy thế cô cũng ngồi yên đấy để tôi mang hành lý xuống trước đưa cho mấy người nhà đứng đợi ở
ga rồi tôi lên đón cô sau.

Người thiếu nữ tỏ ý mừng rỡ và cảm ơn Văn, nhưng cũng nói:

- Như thế phiền ông quá.

- Không. Nào! Cô có những gì nào?.

- Em chỉ có cái va – ly đó thôi. Nhưng phiền ông quá.

- Không, có gì mà phiền. Tôi đi không cũng thế

Lúc ấy tàu vừa đỗ.

Cái va – ly nặng lắm mà Văn ta làm ra bộ rất khoẻ, coi như rất nhẹ, rồi hăng hái xách bước xuống sân
ga. Bấy giờ thì anh ta cao lớn lực lưỡng lắm.

Người thiếu nữ đứng trông theo Văn, tay bóp thái dương. Anh ta thấy mỏi cánh tay mà chưa dám nghỉ
vội.

Đi đến gần lối ra hạng ba, anh ta mới dám đặt va – ly xuống. Đợi một chút mà đám người chen chúc
trước mặt vẫn không chịu tiến lên. Văn nóng ruột hỏi một người đi cạnh mình:

- Sao đứng cả lại thế này?

Người ấy trả lời:

- Họ khám hành lý.

Văn quay lại thì người thiếu nữ chắc đã ngồi xuống, trông qua cửa sổ xe hoả không thấy gì nữa…Văn
sợ cô ta đợi lâu quá liền cố sức lách lên trước thì bị mấy người đội đoan cản lại, bắt đưa va – ly cho họ
xem.

Một người lính đoan bảo Văn:

- Chúng tôi vừa nghe tin báo có người đem thuốc phiện lậu đến Hà Nội nên phải khám hành khách.

Văn mỉm cười, đáp:

- À, tưởng gì.

Vừa nói dứt lời, thì cái va – ly người thiếu nữ gửi, mở tung ra, trong thấy đầy hộp bằng đồng, gắn kín
và to bằng quyển sách dầy một.

Một người đội quan toan cười gằn, nói bằng tiếng Pháp:

- Lần này thì anh không thoát được tay tôi.

Văn chưa hiểu sao thì bị người ta điệu về sở Thường Chính.

Tuy rằng bạn tôi hết sức phân trần rằng mình là con nhà lương thiện, không bao giờ làm điều trái
phép. Nhưng không ai tin. Các va – ly thuốc phiện lậu đó là cái cớ buộc tội rất hùng hồn.

Anh ta khai rằng anh ta quá tin người, rằng người ta lợi dụng mình; song nhất định không chịu nói rằng
là một người con gái.

Nhờ nhiều người có thế lực che chở nên Văn mới được tại ngoại hậu cứu, sau khi bị giam đến gần nửa
tháng, - từ hăm ba tháng chạp tới mồng mười tháng giêng. Đến lúc ra tòa anh ta mạnh thầy cãi, nên
chỉ bị phạt có hai tháng tù án treo với bồi thường cho sở Thương Chính ba nghìn bạc.

Tuy vậy, tôi cũng được nói chuyện nhan sắc ấy… hơn hai tiếng đồng hồ.