Vợ ta , Ta sợ

Dù không sinh đẻ ra ta.
Nhưng công nuôi dưỡng thật là lớn lao
Khi ta đau ốm xanh xao
Vợ lo chăm sóc hồng hào khoẻ ngay
Sợ ta đi trật đường ray.
Vợ liền theo dõi kéo ngay về nhà
Khi ta tán tỉnh ba hoa
Vợ liền "quát nạt "để mà răn đe
Lời vợ dạy phải lắng nghe
Mai sau "khôn lớn "mà khoe mọi người
Nói ra xin hãy chớ cười
Vợ ta ta sợ ! Vợ người ... còn lâu !


***************************************

Vu vơ

Ta viết bài thơ
về cây phượng đỏ

Ta viết vần thơ
về tuổi học trò

Vần thơ bỡ ngỡ
Lời thơ vu vơ

Trắng như trang vở
hồn nhiên dại khờ

Như cây phượng đỏ
như tuổi học trò

(Sao ta không nỡ
nối tiếp vần thơ

Bài thơ dang dở
ta buồn vu vơ...)


*************************

Nếu đời không có đàn bà...

Nếu đời không có ...đàn bà
Bầu trời u ám như là đêm đông .
Còn đâu bóng dáng hoa hồng,
Mấy chàng thi sĩ cũng không viết bài .
Viết rồi biết tặng cho ai ?
Khi đời còn có con trai không hà .
Trăng kia chênh chếch xa xa,
Chế súng cao xạ, bắn cho tan tành .
Nếu đời chỉ có các anh,
Lấy ai hầu hạ, cơm canh đêm ngày .
Áo dơ anh chẳng thèm thay,
Quần anh sứt chỉ ai may cho mình .
Suốt ngày im ắng lặng thinh,
Anh thèm nghe tiếng của mình thân yêu
Chẳng lo vợ mãi nói nhiều,
Lời hay ý đẹp, vì yêu thôi mà .
Nếu đời chỉ có các...cha,
Nhậu hoài cũng chán chẳng ra con người
Mong rằng trái đất vẫn tròn,
Vạn ngàn năm nữa vẫn còn các ... cô

*************************************************

Mai này cháu có chồng con,
Thì chắc thằng chả cũng "ngon" vậy mà
Đàn ông nào chẳng thờ bà
Làm oai sẽ khổ, có mà nhịn cơm ...

**************************************************

Lạm bàn về cơm và phở

Nhịn cơm ... ăn phở càng thơm
Nhai hoài cơm nguội miệng mồm nhạt đi
Đường đường một đấng nam nhi
Chuyện to chẳng ngại , ngại gì ... nhịn
cơm ?

***************************************************

Phở ngon ... thì cũng làm ngơ
Về nhà với ẻm ... để chờ .... xơi cơm
Sá gì một chút ... phở thơm
Để rùi bị phạt ... nhịn cơm .... cả đời


*****************************************************

Phở ngon chẳng dám đụng môi
Nuốt bọt đánh ực, về thôi, bà chờ

*******************************************

Làm người chỉ biết ăn cơm ??????
Nạm gầu gân sách phở thơm nhất đời!
Đã sinh ra kiếp con người
Vừa cơm vừa phở ấy thời thượng lưu
Nhai cơm như thể ở tù
Cơm khê cơm khét ù ù khen ngon
Ra đường gặp phở mi nhon
Luôn khen anh trẽ, anh còn rất gân
Ớ nhà cơm hét mình đần
Cấm cơm thì mặc, chỉ cần phở tươi

(tâm sự 1 người bị trù dập bao năm
...........mơ ước chỉ là ước mơ .....)

******************************************************
********************************

Lấy vợ khổ lắm ai ơi!
Lấy xong mới biết phở ngoài ngon hơn.
Cơm thì lúc nhão lúc khê
Phở thì nóng sốt hề hề anh xơi.
Gạo cơm ăn suốt cả đời
Phở thì chỉ được một thời mà thôi.

(Đã biết là mơ ước mà ta vẫn mãi cứ  
mơ hén ...)

******************************************************

Nói ra thì sợ người cười
Phở tươi mặc phở, vẫn lười, hổng chơi
Phở nhìn thì thấy mê tơi
Đụng vào "vi rút" ai ơi đừng liều ..

**************************************************

Phở nào mà phở không ngon
Đến khi bụng đói chẳng còn ngại chi!
Về nhà cơm nguội đôi khi
Cơm hiu cơm hẩm lấy gì mà sơi
Nhiều khi cơm chứng chẳng mời
Bỏ ta một góc rối bời ruột gan
Phở thời một dạ hiền ngoan
Làm người ta phải ăn toàn phở thôi.

********************************************

Vi rút cũng chẳng sợ gì
Chỉ lo Bà phạt phải quỳ ngoài sân

Ăn xong thì nhớ liếm môi
Cơm mà biết được thì rồi đời anh

***************************************************


Nếu Như...

Nếu như em ngại gió
Anh nguyện làm bức tường
Ðứng chắn giữa giáo đường
Cho em tôi cầu nguyện!

Giả như em lắm chuyện
Nói ra rả cả ngày
Anh cãi cối cãi chày
Nói gì mà lắm thế!

Giả như em mà ế
Anh cũng thành trai già
Gái ế với trai già
Cùng một nhà, quá tốt!

Không may mà em... dốt
Anh nguyện làm ông thầy
Cũng chẳng chóng thì chầy
Thầy biến thành "thầy nó"!

Giả như em sợ chó
Anh nguyện làm cây riềng
Chó mà gặp phải riềng
Thành “cầy tơ rựa mận”!

Giả như em có cận
Thì anh cũng mắt lồi
Hễ gặp nhau trên đồi
Ta đồng thời... bỏ kính!

Nếu em học tài chính
Anh sẽ học ngân hàng
Nhà chúng mình màu vàng
Hai nhóc... thêm nhóc nữa!

Khi mà em có chửa
Là anh sẽ ở nhà
Luôn ở bên em mà
Dù bạn anh có... nhậu!

Quả từ hoa mà đậu
Con chúng mình từ em
Anh cũng chỉ góp thêm
Cho gia đình hạnh phúc!

Khi nào anh lên chức
Sẽ mua đất xây nhà
Trồng trước cửa vườn hoa
Phía sau là bãi tắm!

Nếu mà em có nấm
Anh mua thuốc DEP về
Cho em tắm thỏa thê
Đến khi nào hết bệnh!

Trời hóa em là mận
Anh nguyện làm cây đào
Chúng mình mọc cầu ao
Rồi cùng nhau thề nguyện!

Nếu đêm nào mất điện
Anh ngồi quạt cho em
Sau mỗi tối êm đềm
Tình nồng càng thắm đượm!

Chuyện thường ngày ở huyện
Là lúc mình gần nhau
Hễ ngồi cạnh em lâu
Anh lại... mơ cô khác!

Nếu như em yêu nhạc
Anh xin làm cái đài
Ðể lúc em nằm dài
Luôn có anh bên cạnh!

Nếu em mà cô quạnh
Anh sẽ ở gần em
Như là bấc với đèn
Hòa trong nhau bừng sáng!

Khi mà em đến… tháng
Là lúc anh phải chiều
May mà chẳng có nhiều
Tháng vài ba ngày lẻ!

Bây giờ anh còn trẻ
Nên chưa có đủ tiền
Để anh tậu con thuyền
Cùng em đi khắp chốn!

Chúng mình còn thiếu thốn
Chúng mình chẳng phải giầu
Nhưng mà có sao đâu
Em vẫn là tất cả!

Anh là con trai cả
Em, dâu lớn trong nhà
Cùng phụng dưỡng mẹ cha
Cả nhà vui sớm tối!

*************************

Mưa đi trôi hết niềm tâm sự
Giữ mãi trong tim chỉ khỗ sầu
Ân tình như cuộc bễ dâu
Xin mưa cuốn hết nổi sầu riêng tư...


****************************************


Đôi ta là bạn thong dong
Như đôi đũa ngọc nằm trên mâm vàng
Bởi chưng thày mẹ nói ngang
Cho nên đũa ngọc, mâm vàng xa nhau.

*********************************************

tình mới lớn, phải không em, rất mỏng?
cách tập tành nào cũng dễ hư hao
thuở đầu đời cầm đũa thấp cao
và nâng chén, dĩ nhiên, đổ vỡ

******************************************

Xao Xuyến Tuổi Thơ

Tà áo trắng, tuổi mộng mơ
Bâng khuâng xao xuyến, ngẩn ngơ nỗi
niềm
Em đi dáng nhỏ nghiêng nghiêng
Anh về khép cổng lặng im đợi chờ
Đừng như con sóng ngu ngơ
Muôn năm cứ vỗ vào bờ hợp tan.
*****************************************

Tôi về thăm lại trường xưa
Cây bàng năm cũ cũng vừa chớm hoa
Một thời áo trắng đi qua
Còn vương dưới gốc phượng già rưng
rưng

***************************************************

Có phải mây mang màu thương nhớ
Hay áo em xanh ý nghĩa đợi chờ
Dòng lưu bút ngày xưa ước hẹn
Vẫn nguyên màu yêu dấu tuổi thơ

*****************************************

Kẻ ngu ngơ đem tình trao không vậy
Để trăm năm nhìn sóng vỗ bờ
Tìm gió biển chải vào nỗi nhớ
Ngàn năm xin làm bờ cát nhỏ , vu vơ.

*********************************************

Tập làm thơ....

Bấy lâu tập làm thơ
Mà sao còn dang dở
Thơ nhìn tôi mắc cỡ
Rằng em chỉ là mơ

Bấy lâu đã làm thơ
Thơ nhìn tôi Thơ sợ
Tôi nhìn Thơ ngờ ngợ
Con Bé này quen quen ?

Xin đừng tập làm thơ
Cho tim biết đợi chờ
Hãy hồn nhiên thơ mọng
Như ngày xưa.........ước mơ

lâu rồi chẳng làm thơ
thơ ta như nước lợ
hồn ta lại càng sợ
thêm 1 lần mộng mơ ....

Thơ Ếch giống mèo hen
Nên Tê cũng thấy quen
Hơn hẳn thơ con cóc
Đuôi mèo dài mèo khen

**************************************

Đã lâu không dám làm thơ
Bây giờ làm lại lơ mơ thế nào

******************************************

Xã hội bất công nuôi tôi lớn
Người đời bạc bẽo dạy tôi khôn

********************************************


Buồn buồn ta hát một mình cho vui....

Sự Tích Loài Rau Muống...

( cái này hát nha không phải thơ văn gì hết : dựa theo
bài Hoa Trinh Nữ )

Qua một chợ rau, lớp lớp chen nhau, có nhiều loại
rau tươi, thấy cây rau dại, lẻ loi trong đầm, gọi là rau
muống. Thân rau muống không mặn mà bằng bạc hà
canh chua, cây rau muống không thật thà bằng ngò,
quế, với hành tây, mà rau muống ta đây,hay được
dùng chung với bún bò, hay rau muống thường được
dùng, ăn với bún riêu ......

Xưa thật là xưa, nhớ mấy cho vừa, nhớ mẹ kể ru con.
Có câu ru rằng, lúc xưa kinh thành, 1 ông vua háu
sắc, bao mỹ nữ cung tầng, chẳng đẹp lòng vừa quân
vương, vua mong muốn đi tìm, 1 nàng tuyệt thế mỹ
nhân, liền sai khắp quân quan, đi tìm người đẹp cho
ngài, nhưng không sao kiếm được, người đẹp, như
vua mong.

ĐK : nhưng vào 1 hôm, trời gió thật lạ kỳ, vua đang
ngồi ngự hoa viên,bổng xuất hiện 1 người, 1 nàng
tiên lung linh sắc huyền, do 1 loài cua tu lâu năm có
phép hoá nên, vua vui cuộc tình say sưa cho đến
sáng hôm sau, vua giật mình tỉnh ra chẳng thấy dáng
tiên đâu, tiên đã hiện nguyên hình thành con cua đen
sì, đói quá vua  liền đem cua nấu tô bún riêu ...

Ăn rồi thì vua, mới biết cua kia, chính là nàng tiên
cua.  Xót thương cho nàng, ốm tương tư nàng, và rồi
vua hết ngáp. Khi vua chết linh hồn ngài, liền mọc
thành 1 loài rau, rau mong muốn đi tìm,nên thường
mọc cạnh các bờ ao, và dân chúng mong sao vua tìm
được con cua thần, nên đem rau xé nhỏ bỏ vào tô
bún riêu...

(Vô cùng có lỗi với  cố nhac sĩ Nhật Trường....Mong
sẽ được xí xóa cho....)

*********************************************************************


Một Cõi Say Mềm  (...Đi Về)

Bao nhiêu năm rồi, còn mãi bia ôm
Ôm nhau loanh quanh cho đời đỡ mệt
Em ơi! Bia ôm tha hồ chặt đẹp
Tình ái lăng nhăng Một cõi đèn mờ

Lời nào của bia Lời nào của rượu
Mùi nào của em Mùi nào của bạn ... Kế bên
Một thùng vừa bay Một thùng vừa cạn
Ngồi vào lòng nhau cho vui trọn vẹn...Tối ngày

Ai Kia chi tiền thì cứ bia ôm
Ai không bia ôm xui mình khờ dại
Ta đi bia ôm cho đời trẻ lại
Bỏ hết bên tai lời nói càm ràm...

(Vô cùng xin lỗi tác giả...)

*******************************************************


 Chuyện kể về  "Bao...Cao Su"



Bao cao su? Thứ “áo mưa” vô hiệu hóa sức công phá
của "đạn dược" đã được các nhân viên kế hoạch hóa
gia đình tung đi khắp hang cùng ngõ hẻm. Tại một
làng quê, cô nhân viên xã hội chỉ bảo cho dân làng
cách dùng bao. Cô trình diễn bằng cách dùng bao xỏ
vào ngón tay cái như một thí dụ. Một thời gian sau,
đoàn trở lại làng, vừa bước chân vào cổng làng, tiếng
trẻ khóc oe oe vẫn ầm ĩ khắp thôn xóm. Kết quả rõ
ràng là một con số không. Để tìm hiểu lý do, cô cho
gọi một anh nông dân tới.

Cô giơ chiếc bao ra, giọng tức tối.
“Anh có dùng chiếc bao này không?”
“Thưa có. Tôi chẳng bao giờ quên cả!”
“Thế tại sao vợ anh vẫn cứ mang bầu?”
“Tôi không biết nữa. Cô dậy sao tôi làm đúng như
vậy.”
“Vậy anh thử làm ngay trước mặt tôi xem có đúng
không!”
Anh nông dân sợ sệt, e dè rút chiếc bao trong túi ra,
xé vỏ bao một cách thành thạo, kéo chiếc bao ra, và
xỏ vào ngón tay cái!



*************************************************

  Cướp Ngân Hàng...


Hai anh cướp, chờ lúc đêm tối, đột nhập vào một
ngân hàng. Họ mở từng chiếc két. Két nào cũng
không có tiền. Một anh tức giận lầu bầu với bạn.
“Mẹ kiếp! Tụi nó định chơi xỏ mình hay sao mà để
trong két toàn sữa chua không vậy?”
Anh kia gật gù.
“Bố khỉ! Tụi nó chơi thì mình cũng chơi luôn. Cho
sáng mai tụi nó hết ăn sáng!”
Hai anh hì hục mở từng hũ uống cho cạn hết sữa
chua rồi thơ thới ra về.
Sáng hôm sau, trong mục tin vắn, các báo đều loan
tin một Ngân Hàng Tinh Trùng bị cướp!


*****************************************************


Năm con Heo, nói chuyện về Heo...



Hai vợ chồng nhà kia tới thăm một trại nuôi súc vật.
Ông chủ trại chỉ vào một con heo đực.
“Anh chàng này có thể phủ nái mỗi ngày mười lần
như không.”
Bà vợ nhìn xéo ông chồng.
“Ông thấy chưa?”
Ông chồng cúi gầm mặt, suy nghĩ, rồi hỏi lại ông chủ
trại.
“Ông muốn nói là nó phủ chỉ một con nái?”
Ông chủ trại lắc đầu.
“Đâu có uổng như vậy được! Mười con nái khác nhau
chứ!”
Ông chồng nhìn xéo qua bà vợ.
“Bà thấy chưa?”


****************************************************


Có hỏi cũng như không...


Cả nhà đang quây quần sau bữa cơm tối, cậu con trai
nhỏ hỏi:
“Computer là gì hả bố?”
“Bố không biết.”
“Thế internet là gì ạ?”
“Bố chịu.”
Bà mẹ cắt ngang.
“Thôi, con đi chỗ khác chơi, đừng quấy rầy bố nữa!”
“Bà đừng có cản con như vậy! Con nó phải tò mò hỏi
để mở rộng kiến thức chứ!”

****************************************


Thông Minh Nhất ????


Cái ông Bill Gates làm mưa làm gió khắp năm châu
bốn biển này chắc phải là người thông minh nhất thế
giới? Thường là như vậy. Nhưng...
Trên một chiếc máy bay đang gặp nguy hiểm vì trời
giông bão có năm người tất cả: viên phi công, đấu thủ
Michael Jordan, Bill Gates, Đức Giáo Hoàng và một
anh chuyên đi giao pizza.
Bất thình lình, viên phi công bước ra khỏi phòng lái,
thông báo cho 4 hành khách là máy bay vừa bị sét
đánh và sẽ nổ trong ít phút nữa. Ông vắn tắt cho biết
tình hình cứu cấp: “Chúng ta có tất cả 5 người nhưng
trên máy bay chỉ có 4 chiếc dù. Tôi là phi công, tôi lấy
một chiếc!” Nói xong, ông đeo dù nhảy ra khỏi máy
bay.
Michael Jordan đứng bật dậy. “Tôi là thể thao gia
danh tiếng nhất thế giới. Thế giới này cần những thể
thao gia lớn, vậy tôi phải sống.” Anh vơ vội chiếc dù
và thoát ra khỏi máy bay.
Bill Gates không chịu thua. “Tôi là người thông minh
nhất thế giới. Thế giới này cần những người thông
minh, tôi cũng phải sống!” Dứt lời, ông ôm chiếc dù
nhảy xuống.
Còn lại vị Giáo Hoàng và anh giao pizza. Giáo Hoàng
nói với anh. “Ta đã sống lâu hơn con, vậy con lấy
chiếc dù chót đi. Ta sẽ về với Chúa trong chiếc máy
bay này!”
Anh giao pizza bình tĩnh thưa. “Thưa Đức Thánh Cha,
Ngài không phải chết theo chiếc máy bay này đâu!
Người thông minh nhất thế giới đã nhảy ra khỏi máy
bay với chiếc túi đeo lưng của con!”.


*****************************************************


  Computer và Chữ Tâm

Một ngày nọ, Sư Cô nói.
“Thì ra cái máy vi tính hắn cũng giống tâm người.”
“Giống chỗ nào, thưa cô?”
“Mình ở trong một cái hồ sơ (file) nào đó thì mình
không thể xóa (erase) nó được. Mình ra khỏi nó mới
xóa được nó.”
“Thưa vậy thì giống chỗ nào?”
“Tâm cũng thế thôi. Đang giận thì khó mà biết mình
đang giận lắm!”
Thiền với cái computer như vậy thì ông Bill Gates
cũng chịu thua. Thua đứt đuôi! Đuôi khỉ, đuôi mèo,
đuôi heo hay đuôi heo nái?


************************************************



 Hạnh phúc khi lấy được vợ béo

Sưu tầm
(Anh sưu tầm tặng em yêu, đừng sợ "béo" nhe em)

Tôi cực lực phản đối các tiêu chí và nghi ngờ khả
năng thẩm mỹ của các vị giám khảo trong tất cả các
kỳ thi hoa hậu, người đẹp của ta gần đây. Tại sao các
vị lại thiếu thẩm mỹ đến thế khi trao vương miện cho
những người con gái gầy khẳng khiu, cao lêu đêu
như một cây sào? Những cô gái mà nếu ở làng tôi thì
xin lỗi, ế chồng là cái chắc. Đấy, bằng chứng là cho
đến bây giờ, chưa có một cô hoa hậu nào có niềm
vinh quang là làm dâu làng tôi! Con gái làng tôi rất
đẹp. Lưng to, vai nở, bắp tay bắp chân nổi cuồn
cuộn. Nghĩa là, như các cụ làng tôi, “hông to rộng
háng mới đáng đồng tiền”. Có thế mới là con gái chứ.
Mới xứng đáng là hoa hậu chứ.

Có lẽ trong cuộc đời này, niềm vinh quang lớn nhất
đối với tôi là có diễm phúc được đồng hương với một
phụ nữ vĩ đại, khổng lồ nhất thế giới, của mọi thời đại.
Nàng đáng ngàn lần đưa vào sách kỷ lục Guiness.
Nàng không chỉ vào thơ mà còn vào cả nhạc. Bạn đã
bao giờ nghe câu “Chị Hai năm tấn quê ở Thái Bình”?
Đấy con gái quê tôi đấy. Thế, tôi tự hỏi không tự hào
sao được.

Thật lòng, tôi rất khâm phục thi hào Nguyễn Du
nhưng không bởi ông có truyện Kiều mà điều tôi kinh
phục hơn cả đó là khả năng nhìn nhận, đánh giá về
phụ nữ. Khi tả nhan sắc của nàng Thúy Vân ông viết:

“Vân xem trang trọng tót vời.
Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang”.

Ấy, cứ như lẽ ấy mà suy thì Thúy Vân chắc chắn phải
béo. Thật sự béo vì “khuôn trăng đầy đặn”, đã là béo
rồi lại còn “nét ngài nở nang” thì quả thật là phải quá
béo... vĩ đại. Tôi không biết nàng đẹp vì béo hay
chính béo mà nàng đẹp. Vì vậy, thật lòng tôi không
hiểu nổi tại sao một nhà thơ mà tôi rất yêu mến và
kính trọng lại có câu thơ về mô típ Thúy Vân:

“Người đầy đặn, má bầu bánh đúc.
Không biết đàn, không biết chi thơ.

Đặt mình xuống là quên trời đất.
Ngáy thường nhiều hơn những cơn mơ”.

Chưa hết, ông còn chê rằng:

“Nhà có việc như người ngoài cuộc.
Cứ ăn no ngủ kỹ như không.

Chẳng hò hẹn, chẳng cần thề thốt.
Chẳng yêu đương, em cũng...lấy được chồng.”

Mặc các bố giám khảo với các quan niệm, tiêu chí dở
hơi của họ. Mặc cả cái ông nhà thơ hồn vía treo
ngược cành cây. Các bạn, xin các bạn hãy tin tôi rằng
không có gì hạnh phúc bằng và cũng không có gì
sung sướng bằng lấy được vợ béo. Trước hết, xét về
góc độ kinh tế. Chính sách một vợ một chồng của ta
hiện nay mang nặng trong mình nó chủ nghĩa bình
quân, “cá kể đầu, rau kể mớ. Một vợ là một vợ, một
chồng là một chồng. Bất kể béo hay gậy. Do đó,
những người lấy được vợ béo là rất lãi. 80 ký lô cũng
bằng 40 ký lô vợ. Cứ theo thiển ý của tôi, chúng ta
nên xem lại quy định rất bất công này. Thứ hai là về
chất lượng. Các cụ ta đã dạy: “Nom mặt mà bắt hình
dong”. Cứ theo lẽ ấy mà suy ra tấm lòng của một
người vợ béo chắc chắn phải “ngon hơn, bổ hơn” tấm
lòng của những người vợ chưa béo. Thứ ba là cảm
giác. Ngày tôi chưa lấy vợ, lũ thanh niên làng tôi
thường truyền nhau một quan niệm chọn vợ bằng hai
câu lục bát:

“Chẳng tham nhà ngói Hon đa.
Chỉ tham cái dáng đẫy đà vòng tay”.

Dạo ấy, nhà ngói, xe gắn máy Honda là quý lắm. Còn
bây giờ, bạn hãy tưởng tượng một ngày nào đó đi làm
về lòng dạ đang sảng khoái, tâm hồn đang ngây ngất.
Ta nhìn vào trong phòng. Chao ôi, vợ ta đang ngủ.
Đầy chật một giường... vợ. nước da nàng hồng lên,
mái tóc xõa xuống bờ vai trắng. Lúc ấy, khó mà cầm
lòng không phạm vào chính sách kế hoạch hóa sinh
đẻ. Và biết đâu, ta lại chẳng dạt dào cảm xúc mà thốt
lên: “Vợ nằm đó khổng lồ vĩ đại. Thịt với da mê mải
chảy xung quanh”. Tôi có môt người bạn làm thơ mà
mọi nguồn cảm xúc đều bắt nguồn từ người vợ béo.
Hẳn có những câu thơ rất nổi tiếng như “Vợ ta đó,
rộng mênh mông. Lăn đi lăn lại....vẫn không ra
ngoài”. Rồi những khi cao hứng, hắn còn ngêu ngao
hát những câu đại loại như là: “Anh như con tàu trôi
trong niềm sung sướng – Vợ một bên và...vợ cũng
một bên”. Sướng nhỉ, lấy một người vợ mà ngó bên
này cũng vợ mình, ngó bên kia cũng vẫn...vợ mình thì
còn gì mà không sung sướng.

Hỡi những người phụ nữ đang béo, đã béo và vẫn
béo, tôi có thể thay mặt tất cả những người đàn ông
cùng sở thích trên khắp thế gian này mà tuyên bố với
các bạn rằng chúng tôi vô cùng yêu mến, tự hào,
sung sướng vì có các bạn. Chính các bạn đã làm cho
cuộc sống trên thế gian này hoành tráng hơn, phong
phú hơn và màu mỡ hơn. Tôi có thể kiêu hãnh mà
tuyên bố rằng: Hạnh phúc là lấy được...vợ béo. Tôi
chỉ nhắc khẽ các bạn một điều hãy cảnh giác với
những người phụ nữ có thân hình mảnh mai, thon thả
bởi đó là những người có nhiều khả năng cuỗm đi
của bạn một đức ông chồng. Đơn giản chỉ vì cái lũ
đàn ông xưa nay luôn luôn muốn đi tìm kiếm cái mà
mình không có. Khi đã có một chú cá quá mỡ màng,
họ lại mơ về một...con cá mắm

*********************************************************************



 ************************************

     Cách Làm Thơ Tám Chữ

Có ngươì hỏi cách làm thơ tám chữ
Xin trả lời dễ lắm chứ ai ơi
Nghĩ làm sao thì cứ viết nên lời
Vì vần điệu không bó như thơ khác
Cốt là nghe êm êm theo tiếng nhạc
Mỗi một vần chỉ phải một lần thôi
Hết hai câu lại được đổi âm rôì
Bằng bằng hết lại đến phiên trắc trắc
Cần âm điệu nghe sao đừng khúc mắc
Đừng cho 5,6 chữ một âm đều
Nên đổi thay bằng trắc thật là kêu
Không nhất thiết câu đầu tiên phải trắc
Vần thứ nhất câu 2 & 3 bắt cặp
Rôì 4 & 5, 6 & 7 tiếp tục đi
Câu cuôí cùng cũng chẳng bó buộc gì
Vì chấm dứt mà không cần vần tiếp
Thơ có hay còn nhờ ngôn ngữ đẹp
Như bài này con cóc phải cười thôi
Viết lông bông đùa một chút cho vui
Để cho biết đó là thơ tám chữ

À quên chứ, vần bằng còn hai thứ
Hoặc dấu huyền hay không dấu đó nghe
Trong hai câu liên tiếp phải đổi bè
Huyền câu trước thì câu sau không dấu.


***********************************************


Chuyện về Tình Yêu và Lý Trí...


Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, đức hạnh
và những thói xấu sống lơ lửng xung quanh nhau và cuộc
sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy
việc gì đó để làm.

Một ngày nọ, đức hạnh và thói xấu tập trung lại và bàn về
một trò chơi nào đó. Thông Minh đề xuất: "Chúng ta cùng
chơi trò trốn tìm nào!". Tất cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu
trò chơi. Lý Trí la lớn: "Này các bạn, tôi xung phong làm
người tìm, các bạn trốn đi nhé!".

Lý Trí đứng tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm: "Một,
hai, ba…"

Đức Hạnh và Thói Xấu cuống cuồng đi tìm chỗ để nấp.

Dịu Dàng nấp sau mặt trăng.

Phản Bội nấp sau những vườn bắp cải.

Yêu Mến cuộn tròn giữa những đám mây.

Nồng Nàn trốn ngay giữa trung tâm của trái đất.

Nói Dối giấu mình phía sau của tảng đá nằm bên dưới của
một hồ lớn.

Tham Lam trốn trong một bao tải…

Và Lý Trí đã đếm đến bảy mươi… tám mươi… chín mươi.

Lúc này, tất cả đều tìm được một chỗ ẩn nấp cho mình,
ngoại trừ Tình Yêu. Tình Yêu không thể tìm cho mình một
chỗ để trốn. Và đó cũng lý giải vì sao thật khó khăn để che
giấu Tình Yêu trong trái tim mình.

Khi Lý Trí đếm tới một trăm, Tình Yêu nhảy đại vào một bụi
hoa hồng gần đó và bị những gai nhọn đâm. Tình Yêu cố
nén đau mà không lên tiếng nhưng lại được tận hưởng
hương thơm quyến rũ của từng đóa hồng…

Lý Trí bắt đầu tìm kiếm. Lười Biếng được tìm thấy đầu tiên
bởi vì Lười Biếng không có đủ năng lượng để tìm cho mình
một chỗ nấp tốt.

Sau đó lần lượt Dịu Dàng, Nói Dối, Nồng Nàn, Yêu Mến…
cũng được tìm thấy, chỉ trừ Tình Yêu.

Ghen ghét với Tình Yêu, Ghen Tỵ đã thì thầm vào tai của Lý
Trí: "Tôi biết bụi hoa hồng đang ẩn giấu bạn Tình Yêu đấy".

Lý Trí bước đến gần và tìm kiếm. Lý Trí đã xới tung cả bụi
hoa mà chẳng thấy bạn mình đâu bèn sử dụng một cành cây
để tìm kiếm và dừng lại khi trái tim của Lý Trí bị những gai
hoa hồng làm cho rỉ máu.

Tình Yêu xuất hiện với hai tay ôm mặt và hai dòng máu chảy
ra từ đôi mắt. Trong lúc tìm kiếm, Lý Trí đã làm hỏng đôi mắt
của Tình Yêu. Lý Trí khóc thét lên: "Tôi phải làm gì đây? Tôi
phải làm gì đây? Tôi đã làm cho bạn mù. Làm cách nào
khiến cho bạn thấy đường trở lại bây giờ?"

Tình Yêu nói: "Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy
đường lại. Bây giờ nếu bạn muốn giúp tôi, hãy làm người
dẫn đường cho tôi". Và đó là lý do vì sao Tình Yêu là mù
quáng và luôn đồng hành với Lý Trí.


***************************************************


NỤ HÔN ĐẦU TIÊN

Lâng lâng và đắm đuối
Nụ hôn này đầu tiên.
Mở mắt thành bối rối,
Nhắm mắt, trời ngả nghiêng…

Beo béo mùi chiếc bánh,
Ngọt ngào vị mật ong
Tia lửa bùng lấp lánh
Hai bóng ép song song.

Tim em và tim anh
Rơi mất đâu chẳng biết,
Cái hôn thật ngon lành
Làm gì mà phải tiếc!

Hôn rồi muốn hôn mãi…
Thành thử hoài chưa xong…
Bình minh vừa trở lại,
Hôn mãi chẳng vừa lòng…

Nếu có một chiếc bánh,
Em để dành chẳng ăn.
Hũ mật ong sóng sánh,
Tiếc rẻ mãi cằn nhằn…

Nhưng nụ hôn cứ thế,
Hôn rồi, hôn mỏi mòn…
Đâu việc gì phải để
Hôn xong… vẫn thấy còn…

_________________
trúc xinh trúc mọc đầu đình, em xinh em đứng bên mình càng
xinh... í í a...


Nếu cứ hôn như thế
Chẳng ăn bánh ăn cơm
Mật ong cũng không uống
Người sẽ như .... cọng rơm

**************************************

Ăn bánh xong mà hôn
Nụ hôn mùi bánh rán
Eo ơi sẽ khiếp hơn
Nếu nàng ăn bánh tráng

****************************************

Những đêm trời không trăng
Nhắm mắt mà hôn nhé
Về nhà mẹ sẽ mắng
Vì đã bị .... mất xe

***************************

Sao ta lại chẳng hôn
Dù thơm mùi.. mắm tôm
Dù ốm như que củi
Người mẫu càng thích ôm

***********************************
Sao ta lại chẳng hôn
Khi mẹ đâu lên tiếng
Ế rồi, may có chàng
Mất xe, còn "vốn liếng"

*********************************

Phép màu trong một nụ hôn
Làm mi khép lại, làm hồn mở ra

********************************************


TRUNG THU

Trung thu Tết của thiếu nhi
Thanh niên nam nữ họ đi là nhiều
Chẳng may mà có làm liều
Vài ba năm nữa lại nhiều thiếu nhi
Thế rồi lại rủ nhau đi
Bác sĩ nhiều lắm, tội chi không liều.


*****************************************

Lá Thu


Buổi sáng, trời vương vài sợi nắng yếu ớt, gió hây hây lạnh,
một chiếc lá nằm cô đơn trên kính trước xe. Chiếc lá mầu đỏ
tía, một mầu đỏ không biết tả làm sao, mầu đỏ có lẽ chỉ có
thiên nhiên mới pha nổi. Tôi đứng ngây nhìn chiếc lá báo
thu. Lá cuốn hút hồn tôi.

Nhà thơ Đỗ Quý Toàn, người của thành phố Montréal từ thời
mới di tản, nay ngụ cư ở Cali mà hồn như vẫn để lại
Montréal. Gặp dân Montréal qua chơi Cali thế nào cũng níu
áo nhắn cho gửi lời thăm anh em bên ấy. Bên ấy, Montréal,
có những tàng lá đỏ mà mầu lá anh đã cảm thành tên.

Cuối thu rừng thưa mầu dệt gấm
Tùng bách uy nghi tán lá xanh
Những chàng bạch dương đứng ẩn hiện
Dáng người tha thướt như thư sinh.

Mầu dệt gấm. Có lẽ đó là cái mầu của cảm xúc, của tâm hồn
hơn là của mắt nhìn. Mùa lá thu Montréal không chỉ có mầu
dệt gấm mà còn mầu vàng, mầu hồng, mầu xanh... Mỗi mầu
lại có nhiều sắc độ khác nhau. Tất cả tạo thành một rừng
thu kéo từng đợt du khách tới ngắm lá. Mỗi độ thu về, các
ông bà chủ khách sạn, nhà hàng, giới buôn bán kỷ vật... lại
cười toe toét với những đoàn du khách tấp nập đổ tới. Lá thì
muôn vạn mầu sắc nhưng tiền chỉ có một mầu xanh. Đó
không phải là mầu của mùa thu nhưng đối với giới buôn bán
đó mới chính là lá... thu. Thu bằng cả hai tay và chiếc túi!

Thu là một hành động không có vẻ văn nghệ, nhưng giới thu
thập đôi khi cũng có tí chút văn nghệ văn gừng. Một cái
quảng cáo của một tiệm buôn nằm chiếm cả một trang báo
khổ lớn, vàng choé, in hình những chiếc lá thu đang lả tả
rơi, với hàng chữ đỏ đập vào mắt người đọc. Lá thu rơi, giá
hàng của chúng tôi cũng rơi: 20%, 30%, 40%!

Này, nhờ anh tí nhé! Anh ở Montréal, anh ca tụng mùa thu
Montréal, bộ những nơi khác không có mùa thu, không có lá
vàng rơi hay sao? Có chứ! Như Paris của thi sĩ Nguyên Sa
chẳng hạn.

Mai tôi đi dù hôm nay đang vào thu
Dù sông Seine đang mặc áo sương mù
Đang nhìn tôi mà khoe nước biếc
Khoe lá vàng lộng lẫy lối đi xưa.

Paris cũng có lá vàng, nhưng đó là thứ lá vàng vương giả, lá
vàng lộng lẫy. Lá vàng khác với lá thu Montréal của tôi.
Nhưng mùa thu Paris có cái thần diệu lắm. Nó giật rơi được
mọi thứ lá, cứ gì lá vàng.

Hai cô du khách tuổi choai choai tới thăm Bảo Tàng Viện
Louvre ở Paris. Họ đứng ngắm say mê bức tượng Apollon
nổi tiếng. Những bắp thịt cuồn cuộn trên tượng tỏa ra sức
trai cường tráng. Tượng chỉ mặc có mỗi chiếc lá nho ở ngã
ba tình. Một cô, vẻ tiếc rẻ, nói với cô bạn. Sao mình không
tới đây vào mùa thu nhỉ?

Tiếc cũng là thu. Nhớ cũng là thu. Tại sao người ta cứ đợi
tới mùa thu mới nhớ nhỉ? Có lẽ vì mùa xuân ham chơi nên
quên nhớ, mùa hè áo một manh quần một mảnh nên không
tiện nhớ, mùa đông cái gì cũng co lại nói chi cái nhớ! Mùa
thu, mấy ông bà thi sĩ nhớ hung hãn lắm. Thơ nhớ đầm đìa,
nếu rảnh rỗi thời giờ thu góp lại cũng in được nhiều pho
tuyển tập. Nhớ cái gì? Nhớ lang bang đủ thứ nhưng nhớ
nhiều nhất vẫn là nhớ những người tình đã gài số de, nhớ
những mối tình đã lãng đãng thành mây thu.

Cũng là nhớ người tình, cũng là tưởng lại những mối tình,
nhưng nỗi nhớ dài nửa vòng trái đất, nỗi nhớ xuyên gần ba
chục mùa thu di tản, là nỗi nhớ đặc thù của những nhà thơ
của chúng ta.

Khi tôi nghe mùa thu trở về
Thả sương bay mù tầm mắt,
Buổi sớm
Ngập ngừng bước chân
Xuống phố,
Dùng dằng nhớ những lối xưa.
Sau màn sương là em,
là quán,
là mùa cũ quay về,
ẩm ướt hiên mưa.

Nhà thơ Cổ Ngư ở Paris đã quay về như vậy. Nhà thơ Hoàng
Chính, ở Canada, cũng gặm nhấm một mùa thu xa lắc xa lơ.

Em có giấu mùa thu trong mắt ướt
để phố phường vàng úa lá đường phong
để anh về gặm nhấm nỗi chờ mong
trong những quán cà phê có chiếc bánh tròn donut
trong những phố trống công viên
như vườn Tao Đàn thuở trước
hay bờ hồ Hoàn Kiếm của em xưa
mà bây giờ đã xa lắc xa lơ!

Nhớ coi bộ khó cạn nhưng thu chẳng thể không tàn. Lá đỏ
lá vàng một thời rực rỡ nay đều mang thân phận lá khô.
Đường phố đầy xác lá đuổi nhau theo những con gió. Những
công viên mới ngày nào đầy mầu quan tái làm nao lòng
khách du nay đã điêu tàn những xác lá nằm ngang tới đầu
gối. Những khu vườn trước nhà, sau nhà nay cũng ngập đầy
lá thu chết. Thu dọn tàn tích của mùa thu là cả một vấn đề.
Sở Lục lộ thành phố phải ra tay. Cầm đầu Sở Lục Lộ thành
phố Montréal chẳng biết có phải là một thi sĩ hay không mà
cũng thơ đáo để. Cuối thu, đầu đông, trên những tờ báo
hàng ngày, xuất hiện cái quảng cáo khá thơ của Sở Lục Lộ.
Hãy cho những lá thu một đời sống khác! Đọc kỹ chi tiết thì
là lời khuyên hãy hốt lá khô đem ủ làm phân bón cây. Đã
mang vẻ đẹp cho đời bằng một đời sống đầy mầu sắc thì
nay hãy cho lá thu một cơ hội làm thực phẩm cho cây cối để
có những cụm lá rực rỡ cho mùa lá sang năm. Trong mỗi sự
tàn tạ đều có ngầm chứa sức phục sinh. Đó là sự tiếp nối
thần diệu của cuộc sống.

Tuổi già là cái tàn tạ đứt đuôi đi rồi. Đó là mùa thu của cuộc
đời.
Một ông tuổi cuối thu mới sắm được một đôi giầy rất ưng ý.
Vừa bước vô nhà, ông liền khoe với vợ.
“Này bà! Bà có nhận ra điều gì khác lạ trên người tôi không?”
Bà vợ nhìn sơ rồi đáp.
“Tôi chẳng thấy gì khác lạ cả! Vẫn cái áo ông mặc từ tuần
trước. Cái quần cũng vậy!”
Bực mình, ông vào phòng cởi bỏ hết quần áo, chỉ mang đôi
giầy, ra hỏi bà vợ.
“Thế nào, bây giờ bà có thấy điều gì khác lạ trên người tôi
chưa?”
Bà vợ thở dài.
“Tôi chẳng thấy điều gì khác lạ cả! Vẫn là cái kim đồng hồ
lúc nào cũng chỉ sáu giờ rưỡi!”
Ông phát cáu.
“Phải rồi! Nó chỉ sáu giờ rưỡi bởi vì nó đang nhìn xuống đôi
giầy mới của tôi đây này!”
Bà vợ bỗng tươi tỉnh hẳn lên.
“Vậy ngày mai ông đi mua nón mới đi!”

Ngày mai? Chắc phải là một ngày nắng xuân. Có còn mùa
xuân nào cho ông bạn già của chúng ta hay không?

SONGTHAO-Phiếm


******************************************************
Để Trở về trang Người Việt,xin bấm vào đây.
Để trở về Home Page,xin bấm vào đây...
Counter